Chương 36

Mara nói: “Luật sư Trần hai năm nay đều ở một mình, hình như anh ấy không có bạn gái, cũng rất ít bạn bè đến nhà, có lẽ là tôi chưa thấy thôi, trước khi cậu đến, anh ấy thực ra cũng không thường xuyên ở nhà lắm.”

Cố Tư Ý thở phào nhẹ nhõm, nhưng không khỏi nghĩ anh ấy có những người bạn nào, không ở nhà là vì tăng ca ở công ty? Hay đi học? Vậy còn giao lưu xã hội thì sao?

Buổi tối, khu Chelsea tĩnh lặng.

Chiếc Land Rover màu đen đậu trong bóng tối ở góc phố, Mark Brown hạ máy ảnh xuống, ngón tay lướt qua bức ảnh Cố Tư Ý trên màn hình.

Không lâu sau phiên điều trần sơ bộ, ba nghi phạm trong vụ án bạo lực học đường đã ôm hận trong lòng luật sư Trần Khuyết, lén điều tra anh. Hôm nay họ đến thẳng nhà, định đột nhập để tra hồ sơ vụ án của anh, không ngờ trong nhà lại có người.

Chàng trai ngồi ghế phụ hạ cửa kính xe xuống, quan sát tòa nhà: “Đi nhanh đi, bên này chắc có camera giám sát, Mark, thứ Tư này chúng ta còn phải ra tòa, bây giờ mà bị quay lại thì xong đời…”

Đường phố không một bóng người, hoàng hôn bao phủ.

Đèn ở tầng một sáng trưng, lờ mờ có thể nhìn thấy bóng dáng một chàng trai người châu Á đang đọc sách trước bàn học.

Mark nhìn chằm chằm về hướng đó, giọng nói lạnh lẽo: “Nhà bên kia tên là Thompson, bà cụ đó bị mất trí nhớ tuổi già, yên tâm đi, camera nhà bà ấy hỏng lâu rồi.” Hắn nắm chặt tay: “Cứ chờ đấy, cái tên luật sư khốn kiếp đó, rồi hắn ta sẽ biết tay!”

Sáu giờ sáng hôm sau, Trần Khuyết và Cố Tư Ý cùng nhau ra ngoài chạy bộ, không khí buổi sáng sớm bao trùm một lớp sương mỏng.

Cố Tư Ý mặc chiếc áo khoác thể thao màu xanh Trần Khuyết mua cho, chạy chậm rãi theo sau anh.

“Chào buổi sáng, bà Thompson.” Cố Tư Ý vẫy tay chào bà cụ đang tưới hoa.

“Ồ, chào buổi sáng con yêu.” Bà Thompson mỉm cười nói: “Hai đứa chạy bộ cùng nhau à? Drake hiếm khi dẫn ai đi chạy cùng lắm, ngoài cháu ra, bà chỉ thấy nó dẫn Winnie đi chạy bộ thôi.”

Cố Tư Ý lập tức quay đầu nhìn chằm chằm Trần Khuyết.

“Dạo này lịch sinh hoạt bình thường rồi.” Trần Khuyết nói với hàng xóm. Hôm nay anh mặc chiếc áo phông đen, quần thể thao màu xám nhạt, đôi chân dài miên man.

“Drake vẫn thức khuya lắm đúng không?” Bà Thompson nheo mắt nhìn anh: “Buổi tối bà thường thấy đèn phòng làm việc của cháu sáng.”

“Công việc khá bận rộn.” Trần Khuyết nói.

Cố Tư Ý ở bên cạnh không nghe lọt bất cứ điều gì, ánh mắt vẫn luôn khóa chặt vào anh.

“Người trẻ phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.” Bà Thompson thở dài: “À, gần đây phải cẩn thận đấy, tối qua bà thấy…” Bà nhíu mày, dường như đang cố gắng nhớ lại điều gì đó.

“Thấy gì ạ?” Trần Khuyết hỏi.

Bà Thompson lắc đầu: “Ôi, quên mất rồi…” Bà quay người nhìn những bông tú cầu của mình: “Năm nay nở đẹp thật.”

Ở góc phố, Cố Tư Ý dừng bước, kéo áo anh: “Trần Khuyết, Winnie là ai vậy?”

“Không quen.” Trần Khuyết tiếp tục chạy.

Cố Tư Ý sải bước đuổi theo, có chút hổn hển: “Nghe có vẻ là con gái, bạn gái cũ của anh hả…”

“Không phải.”

Cố Tư Ý biểu cảm căng thẳng, suy luận hợp lý: “Anh có từng dẫn con gái về nhà không, có phải bà ấy nhớ nhầm tên nhưng lại nhớ anh dẫn con gái đi chạy bộ cùng? Nhà chúng ta có hai món đồ chơi Jelly cat, không giống đồ anh sẽ mua, là cô gái nào mang đến à? Hay là con trai? Bạn gái cũ của anh ư? Bạn gái cũ của anh tên là Winnie sao? Là người Anh à?”