Chương 35

Mười giờ sáng, anh gọi điện đến phòng y tế của Đại học Hedden, hẹn gặp vào buổi chiều.

Trước cửa sổ kính từ trần đến sàn ở tầng mười lăm, một người đàn ông trẻ tuổi cao lớn, mặc vest chỉnh tề đang cúi đầu nhìn xuống dưới.

“Đó là luật sư nào vậy?” Anh ta thuận miệng hỏi. Giọng nói trầm thấp dễ nghe, mang chút âm điệu Mỹ.

Stephen, đối tác đứng cạnh anh ta, cười giải thích: “Drake Chen, người Trung Quốc. Chiếc xe đó là của cậu ấy, Bentley, đắt hơn cả xe tôi lái.” Anh ta chỉ vào chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, ý nói đồng hồ của Trần Khuyết: “Chiếc Patek Philippe 5711 của cậu ấy, khởi điểm từ một triệu bảng Anh, gia đình cậu ấy ở Trung Quốc dường như có thế lực rất lớn.”

Người đàn ông nhướng mày: “Mang vụ án đến à?”

Đây là Gordon Kim, đối tác mới vừa từ New York đến. Anh ta có khuôn mặt điển trai đặc trưng của người lai Mỹ-Hàn, sống mũi cao và đường nét sâu sắc, chiều cao một mét chín càng khiến anh ta nổi bật trong văn phòng luật.

“Không phải. Chen tốt nghiệp LCP Cambridge năm nay, vô cùng xuất sắc.” Stephen tiếp lời: “Năm ngoái khi còn thực tập đã giúp công ty luật giành được mấy vụ án lớn rồi. Anh có biết vụ tái cơ cấu phá sản của Dennis không? Chính cậu ấy đã phụ trách phần tiền tố tụng.”

Gordon thu ánh mắt về: “Trẻ thật.”

“Đúng vậy, nhưng tiềm năng vô hạn.” Stephen nói: “Tháng trước cậu ấy một mình giải quyết vụ sáp nhập của đội Milton, Philip để cậu ấy làm một mình rồi bị cậu ấy “đẩy đi”, Peter còn nói muốn cho cậu ấy lên làm đối tác trước thời hạn.”

Gordon xoay người đi về phía văn phòng, bên dưới bộ vest đặt may cao cấp là thân hình cân đối hoàn hảo như vận động viên. Các nữ luật sư đi ngang qua đều đỏ mặt chào hỏi, nhưng anh chỉ lịch sự gật đầu, không liếc ngang liếc dọc mà đi thẳng vào văn phòng của mình.

“À đúng rồi.” Stephen ở bên cạnh bổ sung: “Hiện tại cậu ấy đang làm một vụ án pro bono (tiếng Latin: vì lợi ích công cộng), là về bạo lực học đường.”

“Pro bono?” Gordon dừng bước: “Tự nguyện à? Hiếm thấy đấy.”

Trần Khuyết và Jack ngồi ở ghế sau xe, chú Lương lái xe về phía hạt Oxford.

Jack là một luật sư trẻ người Anh, tóc đen mắt xám, đeo kính gọng đen, đang lật xem tài liệu vụ án.

Ngôi trường họ sắp đến là Đại học Hedden, nằm ở ngoại ô hạt Oxford, tuy danh tiếng quốc tế không mấy nổi bật nhưng lại có tiếng tăm tốt ở địa phương.

“Đây là bản ghi tài khoản mạng xã hội của Aaron.” Jack nói: “Từ năm ngoái, Twitter và Instagram của cậu ấy rất ít cập nhật, đó là phản ứng căng thẳng sau khi bị bắt nạt.”

Trần Khuyết gật đầu: “Còn mấy người kia thì sao?”

“Em đã tra được tài khoản mạng xã hội của họ, các nhóm kín cần thời gian để phá khóa.” Jack đưa cho anh một bản chụp màn hình: “Anh xem cái này, tháng 12 năm ngoái, một trong số họ đã đăng một dòng tweet mỉa mai trên Twitter, nói rằng “một số đứa da vàng nên cút về nước của mình”.”

Trần Khuyết nhận lấy máy tính bảng: “Đã công chứng chưa?”

“Công chứng rồi ạ, chúng ta đi gặp ai ở phòng y tế trường?” Jack hỏi.

“Bác sĩ Wilson, tôi đã hẹn trước rồi. Cô ấy làm việc ở phòng y tế trường mười lăm năm rồi, nếu những người này trước đây có hành vi tương tự, cô ấy nên biết.”

Jack: “Em lo là… nếu y tá trường bị nhà Brown mua chuộc thì sao?”

Trần Khuyết liếc nhìn cậu ta: “Tôi không có tiền à?”

Trần Khuyết bận rộn suốt hai ngày nay.

Vì vậy Cố Tư Ý gần như ở nhà cả ngày không ra ngoài, ngoài học ra thì chỉ có học. Buổi sáng anh có trò chuyện vài câu với người giúp việc Philippines Mara, còn vòng vo hỏi Trần Khuyết trong nhà có từng có người khác giới nào đến không.