Cố Tư Ý lập tức túm lấy tay áo anh: “Thật sao, anh không có người mình thích ư?”
“Không.” Trần Khuyết nghiêng đầu: “nếu cậu muốn xăm thì suy nghĩ kỹ đi, khó xóa lắm đấy.”
“Em biết rồi.”
Cậu thật ra từng nghĩ đến việc xăm tên Trần Khuyết lên người.
Nhưng Cố Tư Ý cân nhắc thấy khả năng ở bên anh không lớn lắm, nếu thất bại, sau này còn phải giải thích với bạn trai tương lai CJ là ai, cậu chỉ đành cắn răng nói rằng đó có nghĩa là mình rất trong sáng. Thế là Cố Tư Ý lập tức gạt bỏ ngay ý nghĩ mất kiểm soát này.
“Hình xăm của anh có đẹp không?” Cố Tư Ý lại hỏi: “là màu đen hay màu mè?”
“Không có gì đặc biệt.” Trần Khuyết hơi sốt ruột, nhìn cậu: “Rốt cuộc cậu muốn hỏi gì, nếu muốn xăm thì cứ đi đi.”
“Em không xăm, em chỉ muốn nhìn thôi, có thể cho em nhìn không.” Cố Tư Ý lập tức nói.
“Hình xăm?”
“Vâng vâng.” Cậu gật đầu.
Trần Khuyết: “Bây giờ à?”
Phía trước là bãi đậu xe, Cố Tư Ý nói: “Trên xe ạ?”
Trần Khuyết: “Không được.” Anh liếc Cố Tư Ý một cái, nói: “Về nhà thôi.”
“Được ạ! Haha.” Cố Tư Ý phấn khích lên.
Trần Khuyết không biết cậu đang cười khúc khích gì, xăm mình thôi mà, đầy ngoài đường, có người còn xăm cả lên mặt, Cố Tư Ý chưa từng thấy sao?
Vừa về đến nhà, Cố Tư Ý đã đá văng giày, nhìn anh cởϊ áσ khoác gió treo lên mắc áo, Cố Tư Ý vươn tay kéo vạt áo sơ mi của anh: “Anh cởϊ qυầи áo nhanh lên.”
“Cậu vội gì chứ.” Trần Khuyết thấy phong cách này có gì đó không đúng, anh tóm lấy cổ tay Cố Tư Ý.
“Em không vội...”
Cố Tư Ý nhận ra mình đã lộ bộ mặt thật, vội vàng kiềm chế, không dám đưa tay nữa: “...Anh biết không, em thật ra cũng muốn xăm một hình, nhưng mẹ em sẽ không đời nào cho phép.”
“Mẹ cậu nói đúng đấy.” Trần Khuyết vừa nói, vừa từ tốn cởi từng cúc áo sơ mi, mười ngón tay anh thon dài, cổ áo từ từ mở rộng, cởi khoảng ba chiếc cúc thì đường nét cơ ngực đã hoàn toàn hiện ra, anh nghĩ một lát rồi dứt khoát tháo hết ra, mang đi giặt luôn.
Thế là anh trần trụi toàn bộ phần thân trên, thắt lưng cũng đã tháo ra, cạp quần tây lỏng lẻo trễ xuống phần bụng săn chắc, thon gọn, trên người phủ một lớp cơ bắp mỏng nhưng đầy sức mạnh, dưới đường nét cơ ngực đầy đặn chính là hình xăm màu đen, vài nhánh rễ cây kéo dài như mạch máu lan rộng ra.
Nói thật, đó là một cái cây khá trừu tượng.
Hơi giống dấu hiệu trong vài phút đầu sau khi bị nhiễm virus zombie.
Cố Tư Ý nghĩ nát óc cũng không thấy cái này đại diện cho một người nào đó, chỉ cảm thấy anh ta có gu thẩm mỹ độc đáo... Cái này cũng chẳng đẹp đẽ gì mấy.
Cậu phỏng đoán đó là một ý nghĩa nào đó về sự sinh trưởng, thế nên, sự chú ý của Cố Tư Ý nhanh chóng không còn tập trung vào hình xăm đơn giản kia nữa, ánh mắt cậu bắt đầu di chuyển đáng ngờ lên xuống.
Không phải là chưa từng thấy đàn ông cởi trần cơ bắp... Hồi trước cậu ở ký túc xá nam tám người, một phòng có năm anh chàng đô con của đội bóng rổ... nhưng cậu vẫn...
Cố Tư Ý vẫn đỏ mặt.
Trần Khuyết chú ý đến khuôn mặt ửng hồng, ánh mắt lảng tránh, ngại ngùng của cậu, anh ngẩn người một lát.
Anh quay lưng lại, đi về phía phòng giặt: “Xem xong chưa, không có gì đặc biệt đúng không?”
“Khá... em thấy khá đặc biệt...” Cố Tư Ý đi theo sau nói, ánh mắt không tự chủ tập trung vào cơ lưng và rãnh cột sống ở thắt lưng anh.