Chương 24

Trần Khuyết không ngẩng đầu: “Trợ lý của anh, chuyện công việc, không liên quan đến cậu.”

Cố Tư Ý hỏi ngược lại: “Trợ lý của anh không phải tên là Jack sao?”

Trần Khuyết ngẩng đầu lên một chút: “Garcia là họ của anh ta.”

Bên ngoài bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa li ti đập vào cửa kính.

Mùa thu ở London là vậy đó, một chút nắng tội nghiệp chớp mắt đã bị mây đen nuốt chửng.

Cố Tư Ý đã chọn xong quần áo.

Trần Khuyết tiện thể bảo nhân viên quầy lấy cho cậu khăn quàng cổ và giày, còn mua vài chiếc áo khoác chống nước, quẹt thẻ thanh toán, cô nhân viên cẩn thận dùng túi HM giúp gói kín các hộp bên trong.

Trần Khuyết không giỏi quan tâm người khác lắm.

Cách anh quan tâm Cố Tư Ý chính là mua đồ, hồi Cố Tư Ý bị ngã cầu thang mà bị thương, Trần Khuyết đã gửi rất nhiều đồ cho cậu, bất kể cậu có dùng đến hay không.

“Anh là người tốt nhất trên đời này với em.” Cố Tư Ý đột nhiên lên tiếng.

Trần Khuyết khẽ quay đầu đi, giọng điệu hờ hững: “Mua cho cậu hai bộ quần áo là thành người tốt nhất với cậu rồi sao?”

“Bộ trên người em cũng là anh mua đấy.” Cố Tư Ý khẽ nói: “anh có để ý không?”

“Vậy à?” Trần Khuyết liếc nhanh một cái, nhận ra đúng là thương hiệu mình thích: “Cũ lắm rồi, sao vẫn còn mặc.”

Chiếc sơ mi trên người Cố Tư Ý giặt đến hơi bạc màu, có phần hơi bó sát, nhưng được giữ gìn rất tốt, trông tinh tươm hệt như con người cậu.

Vải vẫn đứng dáng, chỉ có phần cổ áo đã hơi sờn.

Cố Tư Ý khẽ nói: “Là anh mua cho em lúc về nước ba năm trước, hồi đó mặc hơi rộng. Em đã mặc nó ba năm rồi.”

Trần Khuyết không nói gì, chỉ thấy hàm dưới anh căng cứng.

Bước ra khỏi cửa hàng, Trần Khuyết dừng bước, nhìn cậu nói: “Quần áo cũ rồi thì vứt đi, anh mua cho cậu cái mới.”

Cố Tư Ý ngẩng đầu nói: “Đồ anh mua, em không vứt đâu, vả lại rất vừa người.”

Trần Khuyết: “Cậu vẫn còn cao lên mà, sẽ có ngày mặc không vừa thôi.”

Cố Tư Ý lập tức nói: “Em không cao nữa đâu!”

Trần Khuyết nghiêng đầu nhìn chằm chằm cậu: “Cậu sao thế, hồi bé cứ nói muốn lớn, muốn cao, giờ lớn thật rồi lại không muốn cao nữa?”

Cố Tư Ý mặt bí xị: “Em đã cao lắm rồi, nhỡ cao hơn anh thì sao...”

Trần Khuyết cúi đầu nhìn xoáy tóc đen của cậu: “Chuyện đó không thể nào.” Trần Khuyết đã cao như bây giờ từ năm mười tám tuổi, với khung xương của Cố Tư Ý, dù có tiêm hormone cũng không thể cao gần một mét chín được.

Bên đường, hai người đi ngang qua một tiệm xăm màu đen, Cố Tư Ý dừng chân một lát, thò đầu vào nhìn.

“Nhìn gì đấy, cậu muốn đi xăm sao?” Trần Khuyết cũng dừng bước theo.

Cố Tư Ý gật đầu, quay sang hỏi anh: “Em hơi tò mò, xăm có đau không?”

“Không đau.” Trần Khuyết nói.

“Lúc xăm cũng không đau à?”

“Không.”

Cố Tư Ý không nhìn tiệm xăm nữa, tiếp tục đi về phía trước: “Trên người anh xăm hình gì thế?”

“Cây.”

Cố Tư Ý: “Có ý nghĩa đặc biệt gì không, là tên của ai à?”

“Không liên quan đến người nào cả.” Trần Khuyết nói.

“Vậy tại sao lại xăm hình này?” Cố Tư Ý hỏi dồn.

“...Không có ý nghĩa gì cả.”

Đương nhiên là có ý nghĩa, nhưng Trần Khuyết không nói cho cậu biết.

Cố Tư Ý bĩu môi: “Anh lại qua loa với em rồi... Xương sườn là vị trí gần tim nhất, chắc chắn phải có ý nghĩa đặc biệt gì đó chứ, thật sự không phải tên người anh thích sao?”

“Không phải, tôi không có người mình thích.” Anh nói ngắn gọn súc tích.