Trần Khuyết tựa vào cửa: “Sao vẫn chưa ngủ.”
Cố Tư Ý lập tức quay đầu lại: “Em chưa điều chỉnh được múi giờ, anh vẫn đang làm việc à?”
Trần Khuyết gật đầu, bước vào, cúi người: “Báo cáo sức khỏe của anh đẹp đến vậy sao?”
Cố Tư Ý cười, dụi dụi mắt: “Em tùy tiện lấy ra xem thôi, anh có hình xăm à, em chưa thấy bao giờ. Có phải đến Anh rồi mới xăm không?”
Trần Khuyết “ừm” một tiếng, nói là phải, rồi nhìn chiếc tai nghe trên tai cậu nói: “Tiếng gõ bàn phím của anh làm ồn giấc ngủ của cậu à?”
Cố Tư Ý nói: “Không đâu ạ.”
Trần Khuyết không bận tâm cậu nói “có” hay “không”, trực tiếp nói: “Đi dép vào, theo anh lên đây.”
“Ồ, được…” Cố Tư Ý không hỏi lý do, xỏ dép đi theo anh lên lầu, vào phòng ngủ chính, Trần Khuyết mới nói: “Anh còn phải làm việc một lát nữa, cậu ngủ ở phòng anh đi.”
Cố Tư Ý: Ừm??
Hào phóng vậy sao? Dám ngủ chung ư!
Cố Tư Ý chớp mắt, quay đầu nhìn căn phòng của anh.
Phòng ngủ chính rộng rãi hơn nhiều so với phòng khách, một chiếc giường gỗ lớn màu sẫm, đầu giường đặt vài cuốn sách luật và tiểu sử nhân vật.
Rèm cửa không kéo, có thể nhìn thấy những tòa nhà thấp tầng và khu vườn của khu nhà giàu trong màn đêm. Cả căn phòng ngập tràn mùi hương của Trần Khuyết.
Cố Tư Ý thực sự không thể tin được!
Cậu và Trần Khuyết không phải chưa từng ngủ chung giường.
Nhưng đó đã là chuyện của rất rất lâu về trước rồi, khi đó Cố Tư Ý còn chưa có những suy nghĩ không nên có này đối với Trần Khuyết, chỉ là đơn thuần thích nằm cạnh anh ngủ, thích mùi hương của anh, thích cảm giác khi ôm anh.
Trần Khuyết tất nhiên sẽ không vui, bởi vì cho dù có xoay người ngủ, Cố Tư Ý nhỏ bé vẫn sẽ ôm lấy từ phía sau.
Vì vậy Trần Khuyết thường xuyên đuổi cậu đi, mỗi lần như vậy Cố Tư Ý lại giả vờ đáng thương nói đau đầu: “Vết thương lại đau rồi, anh… anh nhìn trán em xem, vết sẹo của em có phải lại nứt ra rồi không.”
Trần Khuyết đành phải nhẫn nhịn, tự nhủ thôi vậy.
Cố Tư Ý không thể che giấu được tâm trạng vui vẻ, cậu vui sướиɠ hẳn lên: “Trần Khuyết, bình thường anh ngủ bên trái đúng không?” Cậu chỉ vào phía đầu giường có sạc điện thoại và cốc nước, rất hiển nhiên: “Vậy em ngủ bên phải nhé, tất nhiên em cũng có thể ngủ bên trái, em làm ấm giường cho anh nhé, anh không cần cảm ơn em đâu, không sao cả, em rất sẵn lòng giúp anh.”
Trần Khuyết cười cười, nói không được: “Anh ngủ dưới nhà. Trên gác mái còn một cái giường, nhưng chưa dọn dẹp.” Anh kéo đèn ngủ đầu giường, ánh sáng ấm áp tỏa ra trên giường, dặn dò cậu ngủ sớm rồi bỏ đi.
Cố Tư Ý hơi thất vọng.
Sau khi cửa đóng lại, cậu ngồi trên giường Trần Khuyết, ngón tay khẽ vuốt ve chiếc gối.
Chiếc giường này đối với cậu quá lớn, giống như một đại dương ấm áp. Cậu nằm ở bên phải, một lát sau, lăn sang bên trái, cậu vùi mặt vào gối, hít thật sâu.
Phía này là nơi Trần Khuyết thường ngủ, hơi thở của anh càng thêm nồng đậm, Cố Tư Ý chỉ muốn mọi tấc da thịt trên người mình đều vương vấn mùi hương của anh.
Trần Khuyết quay lại phòng làm việc, châm một điếu thuốc.
Anh không nghiện thuốc nặng, nhưng vụ án hôm nay có chút rắc rối, đây đã là điếu thứ ba rồi.
Đẩy cửa kính ban công ra, gió lạnh lúc rạng sáng tràn vào, thổi tan khói thuốc. Màn đêm London đặc quánh như mực, những ngọn đèn đường xa xa như những vì sao rơi vãi.