Tin nhắn gần nhất vẫn còn nằm im lìm từ hai tháng trước:
“Anh ơi, em có thể sang Luân Đôn học đại học.”
“Thật sao? Nhận được Offer chưa?”
“Ừm, rồi. Tháng chín em có thể sang, em đến tìm anh chơi được không?”
“Ừ.”
Cuộc đối thoại ngắn ngủi cứ thế dừng lại.
Cố Tư Ý nhìn chằm chằm vào màn hình thẫn thờ một lát, cho đến khi mọi người bắt đầu xuống máy bay.
Cậu đẩy chiếc xe với ba vali hành lý ra khỏi sân bay, chui vào chiếc Uber đã đặt trước.
Tài xế nhiệt tình hỏi cậu muốn đi đâu, Cố Tư Ý đọc địa chỉ ở Oxford.
“Oxford? Good choice!” Mắt người tài xế sáng lên: “You must be very smart!”
Xe chạy lên đường cao tốc, cảnh vật ngoài cửa sổ lướt nhanh như bay.
Chuyến đi lâu hơn cậu tưởng tượng.
Khi đến Oxford, trời đã về chiều.
Ngôi trường cổ kính trong màn mưa phùn trông thật yên tĩnh, những bức tường đá phủ đầy dây thường xuân.
Cố Tư Ý làm thủ tục nhận phòng ở quầy lễ tân, nhân viên kiểm tra thẻ sinh viên cho cậu rồi đưa cho cậu một chùm chìa khóa.
“Phòng của bạn ở Tòa nhà C.” Cô ấy nói: “Ồ, bạn có ba kiện hành lý, chúng tôi sẽ giúp bạn mang qua đó.”
“Cảm ơn.” Cố Tư Ý đi theo một nhân viên, kéo vali qua sân trong.
Trên con đường lát đá đọng lại một lớp nước mỏng, trong không khí thoang thoảng mùi cỏ xanh.
Căn phòng ở tầng ba, là một phòng đơn không lớn.
Nội thất còn mới tinh, cửa sổ cạnh giường nhìn thẳng ra khu vườn của trường.
Cố Tư Ý đặt hành lý xuống, dọn dẹp đơn giản một chút, rồi ngồi xuống mép giường, lấy điện thoại ra.
Cậu mở khung chat với Trần Khuyết, nghĩ ngợi một lát rồi gửi đi một tin:
“Anh ơi, em đến Oxford rồi.”
Cố Tư Ý chờ một lát, rồi bổ sung: “Em tra rồi, ngồi tàu đến Luân Đôn chỉ mất một tiếng thôi.”
“Nhưng em không biết tìm anh ở đâu cả.”
Ngay lập tức, Trần Khuyết gọi lại.
Tim Cố Tư Ý hẫng một nhịp, vội vàng bắt máy.
“Alo?” Giọng cậu bất giác nhỏ lại.
“Anh vừa kết thúc phiên tòa.” Giọng Trần Khuyết trầm thấp.
Trong nền âm thanh truyền đến tiếng giày da bước trên sàn đá cẩm thạch vang vọng, xen lẫn vài câu tiếng Anh nói chuyện không rõ.
Cố Tư Ý ngả người xuống giường, bất giác bật cười: “Anh đang ở tòa án sao?”
“Ừm, vừa xong.” Trần Khuyết đáp: “Bây giờ về văn phòng luật sư cất đồ, lát nữa có hẹn với đồng nghiệp.”
Qua đầu dây điện thoại, Cố Tư Ý như có thể hình dung ra dáng vẻ của Trần Khuyết lúc này – áo luật sư chỉnh tề, gương mặt góc cạnh vẫn đẹp trai như trong ký ức, đang bước đi giữa khu Canary Wharf với những tòa nhà văn phòng chọc trời.