Chương 19

“Phòng làm việc của anh gần chỗ cậu quá, tiếng bàn phím làm ồn ào sao?” Trần Khuyết ngẩng đầu nói: “Cậu lên tầng hai ngủ đi?”

“Không làm ồn em đâu.” Cố Tư Ý lắc đầu: “Em chỉ lo cho anh…”

“Lo cho anh cái gì?”

Cố Tư Ý khẽ mở môi: “Thức khuya không tốt cho gan.”

Trần Khuyết dựa vào ghế: “Cũng không phải ngày nào cũng thế, không tốt cho gan mà cậu còn không đi ngủ nhanh?”

“Đi ngay đây.” Cố Tư Ý nghĩ nghĩ, đặt tập tài liệu lên bàn anh.

“Đây là gì?” Trần Khuyết cầm lấy tập tài liệu: “Giấy khám sức khỏe?”

“Vâng, em làm trước khi sang nước ngoài.” Cố Tư Ý vô tình nhìn thấy báo cáo sức khỏe của Trần Khuyết trên bàn khách, đột nhiên nhớ ra chuyện này, liền tìm báo cáo của mình ra. Cậu ra hiệu cho Trần Khuyết mở ra: “Anh xem đi, em khỏe mạnh lắm.”

“Có ý gì, anh biết cậu khỏe mạnh mà.” Trần Khuyết mở ra nhìn lướt qua.

Cố Tư Ý giải thích: “Em không có ý gì khác, dù sao em cũng ở nhà anh, còn dùng máy giặt của anh, mặc quần áo của anh, em thấy có cần thiết phải cho anh xem, em rất khỏe mạnh.”

“Hả?” Trần Khuyết khó hiểu nhướng mày.

Cố Tư Ý nghiêm mặt: “Em không mang mầm bệnh HIV.”

Trần Khuyết: “...?”

Cố Tư Ý sợ rằng một ngày nào đó khi Trần Khuyết phát hiện ra xu hướng tính dục của mình, anh sẽ nghi ngờ chuyện này. Nhìn thái độ kỳ thị người đồng tính của Trần Khuyết, cậu cảm thấy cần phải nói rõ trước.

“Cậu mới mười bảy tuổi, tất nhiên là không có.” Trần Khuyết thật sự không biết cậu đang nghĩ gì, không thèm xem báo cáo sức khỏe của cậu, nhét trả lại: “Cậu chỉ cần đừng quan hệ nam nữ lung tung ở đây, sẽ không mắc bệnh đâu.”

Cố Tư Ý lập tức nói: “Em chắc chắn không thể quan hệ nam nữ lung tung, không thể nào.”

Trần Khuyết tùy tiện nói: “Đàn ông với đàn ông cũng không được.”

Cố Tư Ý: “...”

Cố Tư Ý cúi đầu: “Biết rồi, không quan hệ lung tung.”

Cậu quay về phòng, thở dài một hơi, đeo tai nghe bật tiếng ồn trắng quen thuộc, ngồi trên giường lật xem báo cáo sức khỏe của Trần Khuyết. Bản báo cáo này rất đầy đủ, thực ra chẳng có gì đáng xem, nhưng Cố Tư Ý vẫn đọc một cách say sưa.

Chiều cao chính xác hóa ra là 188.9 cm.

Khung xương rộng, nên cân nặng là 83kg.

Tỷ lệ mỡ cơ thể chỉ có 12%.

Dựa trên hiểu biết của Cố Tư Ý về tỷ lệ mỡ cơ thể, cơ bắp của Trần Khuyết chắc hẳn rất rõ nét, sờ vào sẽ có cảm giác như sô cô la, mềm mại mà rắn chắc… Rốt cuộc là như thế nào, Cố Tư Ý chỉ có thể dựa vào tưởng tượng, dù sao thì đã lâu lắm rồi cậu chưa được nhìn thấy Trần Khuyết không mặc quần áo.

Cố Tư Ý lật tiếp ra sau, phát hiện Trần Khuyết còn có hình xăm, bác sĩ ghi lại, một cái ở xương sườn, một cái ở bắp tay, cái ở bắp tay dài ba inch, cái ở xương sườn khoảng hai inch.

Không biết xăm hình gì?

Ừm… Hai inch, khoảng năm centimet, sẽ là gì nhỉ?

Khi Trần Khuyết ra ngoài uống nước, nhìn thấy ánh sáng lọt qua khe cửa, anh dừng bước.

Anh đặt tay lên nắm cửa, khựng lại một chút, không gõ cửa, mà trực tiếp mở ra.

Cố Tư Ý đang nằm sấp trên giường quay lưng về phía anh, chỉ mặc qυầи ɭóŧ, đôi chân trần thon dài, rất cân đối… Ánh mắt Trần Khuyết lướt qua làn da trắng tuyết, rồi dời đi. Cố Tư Ý đang đọc sách… Không, không phải sách. Trần Khuyết nhìn kỹ, phát hiện đó là báo cáo sức khỏe bệnh viện gửi đến hôm nay.

Cố Tư Ý đeo tai nghe, không phát hiện anh mở cửa.