Chương 16

Sự phiền toái mà Trần Khuyết dành cho cậu ấy cứ thế tăng lên từng ngày, anh nói: "Em đừng gọi anh là anh trai, anh không phải anh trai em."

Cố Tư Ý "ồ" một tiếng, nói: "Được rồi, Trần Khuyết."

Trần Khuyết liền phát hiện ra sự ngoan ngoãn của đứa bé này hình như là giả vờ, trước mặt những người khác nhau, hoàn toàn là một bộ mặt khác.

Cố Tư Ý lại nói: "Nhưng như vậy có phải là bất lịch sự với anh không?"

Trần Khuyết lạnh lùng nói: "Đừng làm phiền anh, đừng vào phòng anh là lịch sự nhất rồi. Mẹ em không dạy em quy tắc sao?"

"Anh đừng nói mẹ em như vậy." Cố Tư Ý hơi buồn bã, nhưng vẫn không chịu đi, thường dùng ánh mắt đáng thương nhìn chằm chằm vào anh, khiến Trần Khuyết nghi ngờ liệu cậu ấy có bị bắt nạt ở trường, không có bạn bè hay không.

Cho đến một ngày, Trần Khuyết đang làm bài tập trong thư phòng, còn Cố Tư Ý yên lặng đứng trước giá sách cao ba mét để đọc gáy sách.

"Anh ơi.” Cố Tư Ý chạy đến hỏi: “Em, em muốn hỏi... anh, quyển “Lược sử thời gian” ở đâu ạ?" Cuốn sách này không phù hợp với lứa tuổi của cậu bé, trên bàn của Trần Khuyết cũng có một cuốn sách của Hawking đang mở dở.

Trần Khuyết không ngẩng đầu lên: "Trên cùng, tầng thứ hai, em tự lấy đi." Khoảnh khắc đó, Trần Khuyết đã nghĩ đến việc này có thể nguy hiểm, vì chiếc thang di động của tủ sách rất cao.

Nhưng anh cố ý làm khó Cố Tư Ý.

Thư phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt của bút chì lướt trên giấy. Cho đến khi một tiếng động lớn phá vỡ sự yên tĩnh này.

Khi Trần Khuyết quay đầu lại, anh thấy chiếc thang nghiêng một bên. Cố Tư Ý ngã từ chiếc thang cao ba mét xuống đất, trán đập vào cạnh giá sách.

Máu tươi chảy dọc theo khuôn mặt nhỏ bé trắng bệch của cậu bé, nhuộm một vệt đỏ sẫm trên tấm thảm dày.

Đó là lần đầu tiên anh thực sự hoảng loạn. Khi ôm Cố Tư Ý đang bất tỉnh chạy ra ngoài, anh cảm thấy ngón tay của cậu bé vẫn còn ấm, nhưng lại mềm mại và yếu ớt đến thế. Anh cứ ngỡ Cố Tư Ý đã chết.

Anh chưa từng có khoảnh khắc nào sợ hãi như lúc đó.

Trong thời gian Cố Tư Ý hôn mê, Trần Khuyết cũng đau khổ sống không bằng chết, cả nhà anh cùng nhau xin lỗi bố mẹ Cố Tư Ý. Nửa tháng sau, Cố Tư Ý mới tỉnh lại.

Bác sĩ nói là chấn thương sọ não mức độ trung bình, có thể ảnh hưởng cả đời, cần phải tiếp tục theo dõi.

Ngô Sương trịnh trọng nói với bố mẹ Cố: "Sau này Tư Ý chính là con của nhà chúng ta rồi, tôi sẽ bảo Trần Khuyết lo cho nó cả đời."

Vết sẹo đó vẫn luôn nằm ở thái dương của Cố Tư Ý.

Mỗi lần nhìn thấy, Trần Khuyết lại nhớ đến ngày hôm đó mình đã vô trách nhiệm đến nhường nào.

Hậu quả của sự tự trách là, anh bắt đầu cho phép Cố Tư Ý đến gần, thân thiết, bám dính lấy mình. Nhiều năm trôi qua, điều đó vậy mà đã trở thành một thói quen.

Nhưng đối với hành động của Cố Tư Ý giờ đây cứ như một đứa trẻ con, úp mặt vào ngực anh giả vờ ngủ, Trần Khuyết vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

Nếu đổi giới tính, Cố Tư Ý chẳng khác nào bạn gái nhỏ của anh.

Vì vậy, Trần Khuyết véo nhẹ tai cậu, cố gắng đánh thức cậu: "Cố Tư Ý, em làm nước dãi chảy lên áo tôi rồi đấy."

Cố Tư Ý vừa nghe đã biết Trần Khuyết đang lừa mình! Cậu còn chưa ngủ thì làm sao mà chảy nước dãi được.

Chiếc xe rẽ qua khúc cua cuối cùng, Cố Tư Ý vẫn dựa vào vai Trần Khuyết, hơi thở vẫn khá đều đặn.