Vì vậy những năm qua anh căn bản chưa hề làm tròn trách nhiệm.
"Lạnh không?" Trần Khuyết cúi đầu hỏi.
Cố Tư Ý lắc đầu, nhưng vẫn dựa vào người anh. Cậu hy vọng Trần Khuyết có thể ôm cậu một chút, nhưng Trần Khuyết không làm.
Không sao, Cố Tư Ý có đủ cách.
Vừa lên xe, cậu giả vờ buồn ngủ, dụi dụi mắt, rồi dựa vào người Trần Khuyết không động đậy.
Trần Khuyết cúi đầu, môi mím chặt: "Em buồn ngủ thật hay giả vờ vậy?"
Tim Cố Tư Ý đập thình thịch, lẩm bầm thành tiếng: "Buồn ngủ thật mà..."
Cậu nhắm mắt lại, lông mi khẽ run. Đưa tay cẩn thận ôm lấy eo Trần Khuyết.
Cơ thể Trần Khuyết hơi cứng lại, vì lâu rồi không có ai ôm anh như vậy nên có chút không quen: "Em lại làm gì đấy."
Cố Tư Ý: "Buồn ngủ quá ưʍ..."
Cố Tư Ý lập tức giả vờ mình đã ngủ thϊếp đi.
Cậu điều chỉnh hơi thở đều đặn, nhưng cảm giác cơ thể của Trần Khuyết quá rắn chắc. Tim Cố Tư Ý đập nhanh hơn, cậu không kìm được nghĩ nếu một ngày nào đó suy nghĩ của mình về anh bị phát hiện, rồi bị ghét bỏ thì phải làm sao?
Vào khoảnh khắc chần chừ, sự chiếm hữu đáng xấu hổ đã chiếm thế thượng phong.
Cậu chọn tận hưởng.
Cách một lớp vải, Cố Tư Ý cảm nhận được từng khối cơ bắp rắn chắc, nổi lên dưới lớp áo của Trần Khuyết, nhất thời tâm hồn xao động, muốn thở dài, lại cảm thấy thật sảng khoái.
Trần Khuyết đúng là một người rất kỷ luật, học tập và công việc bận rộn như vậy mà vẫn không quên tập thể dục.
Giá như anh là của cậu thì tốt biết mấy.
Ở bên Trần Khuyết, cậu thậm chí không cần tai nghe, cũng không còn bị ù tai nữa. Cậu cảm thấy thế giới thật yên tĩnh, chỉ có cậu và Trần Khuyết, tiếng ù ù càng giống như sự cộng hưởng từ trái tim cậu, chứ không phải tiếng ồn.
Hàng ghế sau xe.
Ngón tay Trần Khuyết nhẹ nhàng vén mái tóc đen của cậu, đầu ngón tay lướt qua thái dương cậu. Ở đó có một vết sẹo nhỏ, đã rất mờ nhưng vẫn có thể chạm vào một chút gồ ghề.
"Vậy em cứ ngủ đi.” giọng Trần Khuyết trầm thấp, cũng hơi bất đắc dĩ: “Mười phút nữa là về đến nhà rồi."
Anh nhìn Cố Tư Ý, gương mặt của cậu thiếu niên dần trùng khớp với hình ảnh trong ký ức.
Lần đầu tiên anh gặp Cố Tư Ý là rất nhiều năm về trước rồi.
Trần Khuyết mười hai tuổi, Cố Tư Ý mới bảy tuổi, đi cùng mẹ cậu ấy là Trương Sơ Đồng. Ngô Sương dường như có chuyện muốn nói với Trương Sơ Đồng, nên bảo Trần Khuyết dẫn em trai đi chơi: "Cứ chơi trong nhà thôi, đừng đi quá xa."
Trần Khuyết không hề vui vẻ khi phải trông trẻ con. Lần trước có đứa trẻ đến nhà làm hỏng mô hình máy bay của anh, chuyện đó giờ vẫn còn nhớ rõ. Trần Khuyết lạnh nhạt nói: "Anh có việc rồi, không thể chơi với em được."
Cố Tư Ý "ồ" một tiếng, rồi ngoan ngoãn đứng cạnh, không ồn ào cũng không quấy phá.
Nhưng Trần Khuyết vẫn rất phiền cậu ấy.
Đương nhiên đó là sự khó chịu không phân biệt đối tượng nào, anh bước vào thời kỳ nổi loạn sớm, ghét bỏ tất cả mọi người như nhau, chỉ mong trái đất nổ tung chỉ còn lại một mình anh.
Đặc biệt là đứa nhóc con này bám anh dính chặt như keo, trông thì ngồi yên không quấy phá, nhưng chỉ cần Trần Khuyết đứng dậy, cậu ấy sẽ lập tức đi theo. Trần Khuyết đi vệ sinh, cậu ấy cũng đứng ngoài cửa nhìn, ánh mắt mong đợi.
Rất giống con chó Maltese mà dì anh nuôi.
Mẹ của Cố Tư Ý lúc đó làm quản lý tại quỹ từ thiện của Ngô Sương, nên từ sau đó Cố Tư Ý thường xuyên đến chơi.