"Khoa Luật sao?" Trần Khuyết hơi ngạc nhiên: “Tại sao? Em muốn làm luật sư à?"
Cố Tư Ý: "Vì anh học luật."
Trần Khuyết ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời cậu.
Không đợi Trần Khuyết nói gì, Cố Tư Ý đã nói: "Thật ra em cũng đăng ký đại thôi, không biết học gì, cũng không thể nói hoàn toàn là vì anh. Sau này có làm luật sư hay không thì phải nói sau, em nghĩ nếu em làm luật sư, có lẽ sẽ là một luật sư rất xấu xa."
Trần Khuyết liếc nhìn cậu: "Vậy em đừng làm thì hơn."
"Em sẽ cân nhắc."
Người phục vụ bưng món chính lên, Cố Tư Ý vừa cắt gan ngỗng trong đĩa, vừa kể chuyện trường học.
"Hôm qua em mới đến, ký túc xá hơi nhỏ, nhưng rất vừa vặn, gần giống phòng ngủ ở nhà em vậy. Tủ quần áo cũng to, nhìn ra ngoài cửa sổ thì có vẻ sẽ có thằn lằn vào phòng em." Cậu nói đến đoạn hào hứng thì bất giác khoa tay múa chân, mắt sáng rỡ: “Nghe nói còn có cả nhện nữa."
Trần Khuyết im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng thêm đồ uống cho cậu.
Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên khuôn mặt góc cạnh mềm mại của cậu thiếu niên. Trần Khuyết nhận ra, Cố Tư Ý quả thực đã lớn, cũng sắp trưởng thành rồi. Sự thay đổi nói lớn thì lớn, nói không lớn thì cũng không lớn.
Khi còn nhỏ cậu ấy đã rất xinh xắn, từng để tóc dài ngang tai một thời gian. Trần Khuyết đưa cậu ấy ra ngoài, người khác sẽ hỏi: "Đây là em gái cậu à?" Cố Tư Ý sẽ ngại ngùng nói: "Không phải ạ, cháu là con trai."
Lớn lên, Cố Tư Ý có nét anh khí trên mặt nhiều hơn sự xinh đẹp, nhưng khi cười lên vẫn đáng yêu như vậy, răng khểnh luôn vô tình lộ ra giữa đôi môi, trông không hề có tính công kích.
Nhưng Trần Khuyết biết cậu ấy chỉ là trông vậy thôi.
Thằng nhóc con này lắm trò vặt vãnh, như cậu ấy nói, nếu cậu ấy làm luật sư, có lẽ sẽ là loại người bất chấp thủ đoạn mà Trần Khuyết ghét nhất.
"Tư Ý.” Trần Khuyết thu ánh mắt lại, nói: “Mẹ em có biết em đến tìm anh không?"
Động tác của Cố Tư Ý khựng lại một chút: "Biết ạ."
Trần Khuyết lại hỏi vài câu về mẹ cậu ấy: "Bác Trương vẫn khỏe chứ?"
Cố Tư Ý gật đầu nói vẫn khỏe: "Năm nay vừa khám sức khỏe xong, các chỉ số đều bình thường ạ."
Ăn được nửa bữa, Trần Khuyết hỏi cậu: "Ký túc xá có giờ giới nghiêm không?"
Cố Tư Ý lắc đầu: "Em hỏi rồi, em ở đây với anh được, vì anh có trong danh sách người liên hệ khẩn cấp mà em điền cho trường. Trường cũng không quá nghiêm ngặt."
"Vậy tối nay về trường không?" Trần Khuyết hỏi.
"Em muốn ở lại..." Cố Tư Ý cẩn thận mở lời.
Chưa nói xong, Trần Khuyết đã nhìn đồng hồ: "Thời gian vẫn ổn, ăn xong anh đưa em về trường."
"Em không muốn về." Cố Tư Ý ngắt lời anh, giọng mang chút cầu khẩn: "Chỉ một đêm thôi, em muốn ở với anh thêm chút nữa, được không?"
Trần Khuyết nhìn cậu vài giây, ừ một tiếng, không nói gì thêm.
Khi thanh toán xong ra ngoài, gió đêm ở London đã hơi se lạnh.
Cố Tư Ý vô thức xích lại gần anh, như hồi nhỏ vậy.
Trần Khuyết nhìn gương mặt cậu, cảm thấy có điều gì đó đang lặng lẽ thay đổi. Anh nhớ lại lời dặn dò của mẹ trước lúc lâm chung, rồi lại nhớ đến sự xa cách của mình bao năm qua.
Trước khi Ngô Sương qua đời, bà dặn Trần Khuyết sau này phải chăm sóc tốt cho Cố Tư Ý và mẹ cậu ấy, phải lo cho Cố Tư Ý cả đời, nhưng không lâu sau đó, Trần Khuyết đã ra nước ngoài.