Chương 12

Giọng nói mang theo chút tủi thân, như vẫn là đứa trẻ thích làm nũng ngày nào.

Trần Khuyết thay dép đi trong nhà, ngẩng mắt nhìn sang. Cố Tư Ý đã cao lên rất nhiều, đường xương hàm trở nên rõ nét, thoắt cái như từ thằng nhóc con biến thành người lớn, chỉ có đôi mắt vẫn trong veo như xưa, vì lông mi dày, đôi mắt trông mềm mại.

“Nhớ.” Trần Khuyết buột miệng đáp.

Cố Tư Ý đứng dậy, không thể kiềm chế được cảm xúc dâng trào trong l*иg ngực: “Thật sao? Nhưng lần trước anh nói qua điện thoại là không nhớ em mà.”

“Đói chưa?” Trần Khuyết không trả lời, bước vào cửa hỏi: “Nếu sandwich không ngon, chúng ta ra ngoài ăn, em muốn ăn gì?”

Họ đã lâu không gặp.

Mặc dù thỉnh thoảng vẫn gọi điện, nhưng mỗi lần trò chuyện Cố Tư Ý đều rất kiềm chế.

Cậu không muốn gây ra mâu thuẫn đến mức không nhìn mặt Trần Khuyết, lời dặn dò của mẹ cũng như một tấm chắn vô hình, khiến Cố Tư Ý không dám vượt giới hạn, mỗi khi không kiềm được, sẽ cố gắng hết sức kìm nén bản thân.

Thế nhưng khi gặp mặt, anh lại dễ dàng phá vỡ phòng tuyến trong lòng Cố Tư Ý đến vậy.

Cậu cắn nhẹ môi, răng nanh lộ ra: “Em có thể…”

“Ừm?”

“Ôm một cái được không?” Giọng Cố Tư Ý rất nhẹ, cậu bước một bước về phía Trần Khuyết: “Chỉ một cái thôi.”

Trần Khuyết quay đầu, nhìn biểu cảm của Cố Tư Ý, trên mặt cậu có chút thận trọng, ánh mắt lấp lánh, có tia sáng. Có vẻ như mấy năm nay cậu ấy đã chịu nhiều ấm ức thật.

Trần Khuyết dựa vào tường: “Anh đã từ chối em khi nào?”

“Anh thường xuyên từ chối mà…” Cố Tư Ý nói.

Trần Khuyết: “Được thôi, hôm nay thì được.”

Anh dang hai tay, vẫy vẫy: “Qua đây đi.”

Cố Tư Ý gần như lao vào lòng anh, giống như hồi nhỏ, vòng tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào hõm vai anh.

Cậu ngang nhiên chiếm tiện nghi trong giới hạn cho phép. Cho đến khi Trần Khuyết không chịu nổi cậu, hỏi cậu có xong chưa, rồi đẩy cậu ra.

Mùi nước hoa cologne thoang thoảng giống như trên chiếc áo khoác bao trùm lấy Cố Tư Ý, Trần Khuyết trên người còn vương chút hơi ẩm của mùa thu. Vải vest rất cứng, cấn vào má cậu hơi đau, nhưng Cố Tư Ý không nỡ buông ra.

Cậu nhắm mắt lại.

“Em thật sự nhớ anh lắm.” Cố Tư Ý lên tiếng, ngẩng đầu nhìn anh.

Vì Cố Tư Ý đã cao lên rất nhiều, nên lần ngẩng đầu này khác hẳn trước đây, Trần Khuyết cảm thấy hơi thở của cậu ngay cạnh mặt mình, trên người cậu có mùi xà phòng sạch sẽ mềm mại, ánh mắt tràn ngập sự dựa dẫm hoàn toàn, hai tay siết chặt lấy eo anh.

Ánh mắt này theo lý mà nói Trần Khuyết đã quen rồi, nhưng lúc này vẫn có một cảm giác khó tả.

“Đồ bám người.” Trần Khuyết nhẹ nhàng đẩy cậu ra: “Em cao lên nhiều rồi, giờ cao bao nhiêu?”

Cố Tư Ý ngẩng đầu nói: “Đợt khám sức khỏe trước, là một mét bảy… chín.” Thực ra đã một mét tám rồi.

“Sẽ nhanh chóng cao đến một mét tám thôi.” Trần Khuyết nói.

Cố Tư Ý lắc đầu: “Không không, em thấy một mét bảy chín là tốt rồi.”

Trần Khuyết “ừm?” một tiếng, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cậu: “Làm gì có con trai nào không thích cao hơn một chút chứ?”

“Em thì không thích…” Cố Tư Ý cảm thấy nếu cao hơn nữa có lẽ sẽ không rúc vào lòng anh được, như vậy không ổn.

Cậu thích cảm giác được bảo vệ, trong giai đoạn nghi ngờ xu hướng tính dục và giới tính của bản thân, mỗi ngày cậu đều hy vọng mình có thể là con gái, thậm chí vì thế mà từng để tóc dài, trong lòng không muốn chiều cao của mình cứ tăng vùn vụt mỗi ngày. Sau này cậu chấp nhận bản thân, liền cắt tóc ngắn.