Quyển 2 - Chương 39

Lâm Thanh Nguyên liếc nhìn Mộ Kinh Trần, lại thấy y vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi, dáng vẻ ôn hòa, thân thiện như thường, bèn cũng yên tâm nhận lấy chiếc bánh từ tay Ngu Lăng Thủy, cắn một miếng, tấm tắc khen: "Ồ, ngon lắm! Là Mộ huynh tự tay làm sao?"

Khóe môi của Mộ Kinh Trần cong nhẹ, nhưng trong mắt lại như bốc lên một ngọn lửa giận âm thầm, y dịu giọng đáp: "Đúng vậy. Lâm công tử thích là tốt rồi."

"......"

Ba người men theo lối nhỏ đi tiếp, chỉ thấy nơi bến phà đôi khi còn có thuyền lớn cập bờ, nhưng lại hoàn toàn vắng bóng người.

Tia sáng cuối cùng của hoàng hôn cũng bị bóng tối nuốt chửng. Trên phố của trấn Vô Ảnh không một bóng người, bỗng một cơn gió lướt qua, cuốn lên mấy chiếc lá khô trên mặt đất, xoay một vòng rồi rơi xuống, lặng lẽ như chưa từng có gì xảy ra.

Lâm Thanh Nguyên rụt cổ, khẽ xoa tay, chỉ cảm thấy lạnh sống lưng. Đúng lúc ấy, một lực đạo kỳ quái từ đâu bỗng chộp lấy cậu ta!

"Rắc!"

Ngu Lăng Thủy và Mộ Kinh Trần nghe tiếng động khẽ vang sau lưng, lập tức quay đầu lại, nhưng sau lưng chỉ còn trống không, nào còn bóng dáng Lâm Thanh Nguyên?

Hai người liền rút kiếm, ánh kiếm lóe lên trong tay, một trái một phải nhanh chóng chia nhau lục soát trong ngõ nhỏ, nhưng rốt cuộc chẳng phát hiện được gì.

Thứ gì mà có thể trực tiếp ra tay ngay sau lưng hai người bọn họ mà không để lại dấu vết?

Ngay lúc này, trong trấn bắt đầu nổi lên một tầng sương mù.

Sương trắng càng lúc càng dày, khiến tầm nhìn chỉ còn mấy trượng, xa hơn nữa thì chỉ là một mảng mù mịt không rõ phương hướng.

Ngu Lăng Thủy nói khẽ: "Sư huynh, hay chúng ta vào trong trấn xem thử có người không?"

Nơi này nhìn qua vốn có vẻ sinh khí dồi dào, thế nào lại chẳng thấy lấy một bóng người?

Chuyện này... quả thật quá kỳ quái.

Mộ Kinh Trần gật đầu. Hai người tiếp tục tiến về phía trước, chợt nghe thấy có tiếng người trò chuyện.

Ngu Lăng Thủy đưa mắt nhìn, thấy trên bảng hiệu một ngôi nhà phía trước rơi mất một chữ, chỉ còn lại ba chữ lớn hoen gỉ: "Trấn Nhân Khách".

"Trấn Nhân Khách? Là trấn của... người?" Ngu Lăng Thủy thì thầm nghi hoặc.

Mộ Kinh Trần thấp giọng nói: "Vào trước xem sao."

Hai người liền bước về phía khách điếm kia, Mộ Kinh Trần giơ tay gõ cửa mấy cái, thấy không ai đáp lại, y dứt khoát đẩy cửa bước vào.

Chỉ thấy trong khách điếm lờ mờ ánh sáng của mấy ngọn nến leo lét, lác đác vài nhóm người ngồi rải rác trong sảnh.