Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sư Đệ

Chương 9

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hôm nay tiếp nhận quá nhiều tin tức, Minh Lật chẳng thể ngủ ngay.

Trước tiên, nàng vận hành Bắc Đẩu tâm pháp, rồi lại tu luyện theo phương pháp hợp tám mạch. Mãi đến khi Triều Thánh Chi Hỏa thiêu đốt trong người đến mức đau đớn khó chịu nổi, nàng mới đình chỉ, ngả người xuống giường, mơ màng thϊếp đi.

Đêm nay, nàng lại mơ thấy Chu Tử Tức. Nhưng cảnh mộng này hoàn toàn khác với những lần trước ở Bắc Đẩu.

Ban đầu, nàng nghe thấy một tiếng cười khẽ, thanh âm quen thuộc nhưng lại ẩn chứa ngữ điệu xa lạ.

Từng cơn gió gào thét, va đập khiến xích sắt rung vang, đồng thời xé tan màn hắc ám hư vô, mang đến mùi máu tanh nồng nặc.

Giữa tế đàn chất đầy thây cốt, một kẻ bị xích sắt treo lơ lửng, nửa quỳ giữa vòng pháp trận. Hắn thân trên trần trụi, toàn thân chi chít vết thương, mái tóc đen dài xõa rũ, máu loãng thấm ướt mặt đất.

Gió càng lúc càng bén, cuốn phăng cỏ cây quanh Tế đàn. Nam nhân ấy chậm rãi ngẩng đầu, máu theo cổ chảy xuống, hầu kết khẽ động, tựa như đang nuốt thứ gì đó và theo đó, máu càng tuôn ra dữ dội hơn.

Gió rít gào, mang theo oán hận như thấu xương.

Mái tóc rũ che khuất khuôn mặt khẽ tản ra, để lộ dung nhan nhuốm đầy máu.

Đôi mắt từng sáng trong như ngọc trong trí nhớ Minh Lật, giờ đây lại lóe lên ánh sáng yêu dã. Dẫu mang thân phận tù nhân, hắn vẫn toát ra khí thế cao cao tại thượng, ánh nhìn khinh miệt phủ xuống.

Hắn khẽ cười, lông mi run rẩy. Trong tiếng cười nhuốm máu, giọng hắn vang lên tràn đầy áp bức:

“Liền bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao? Lũ tiểu tốt các ngươi.”

Minh Lật bừng tỉnh, ngồi bật dậy. Mày nàng khẽ nhíu, lòng ngổn ngang suy tư.

Đây là mộng cảnh do nàng quá lo lắng mà sinh ra, hay... thực sự là một điềm báo?

Không thể nào. Sư đệ vốn dĩ thực lực không hề tầm thường, lại là đệ tử của Bắc Đẩu Diêu Quang Viện, sao có thể gặp chuyện như vậy được?

Hơn nữa, người trong mộng tuy dung mạo giống Chu Tử Tức như đúc, nhưng hoàn toàn khác với hình ảnh trong trí nhớ nàng. Từ một thiếu niên ôn nhu, trong sạch như gió xuân, lại hóa thành kẻ toàn thân nhuộm máu, khí tức hung lệ đến đáng sợ.

Nàng khép mắt, cố gắng hồi tưởng. Trong ký ức mơ hồ, hoa văn trên tế đàn kia dường như có vài phần tương tự với phù hiệu của Nam Tước.

Bên ngoài vang lên tiếng linh chuông - chuông triệu hoán của võ viện, báo hiệu giờ học bắt đầu.

Ngay sau đó, tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, cùng giọng Thiên Lý vọng vào:

“Chu Lật! Ngươi tỉnh chưa?”

Minh Lật chậm rãi đứng dậy, mở cửa.
« Chương TrướcChương Tiếp »