Chương 51

Nửa ngày trôi qua trong những đắn đo suy tính. Đêm đó, trời đầy sao nhưng không thấy trăng, khí lạnh dần buông xuống, Minh Lật nhóm một đống lửa nhỏ để sưởi ấm.

Đúng lúc ấy, màn xe được vén lên, Phương Hồi bước ra, hiện rõ trước mắt nàng.

Nàng xoa xoa đôi mắt, nói:

"Ngươi tỉnh vừa đúng lúc, ta muốn nghỉ ngơi một chút."

Phương Hồi nghe vậy, liền quay sang xách Thiên Lí vẫn chưa tỉnh hẳn ra khỏi xe ngựa và đặt xuống đất, để Minh Lật vào nghỉ ngơi.

Thiên Lí tỉnh lại, ôm đầu trên mặt đất, sững sờ:

"..."

Hắn hốt hoảng nói:

"Có lẽ ta có thể tránh được Giang thị truy sát, nhưng khả năng sẽ chết dưới tay ngươi."

Phương Hồi trêu:

"Ngươi không biết xấu hổ à, ngủ cả ngày mà còn bắt Chu Lật gác đêm?"

Thiên Lí từ từ tỉnh táo hẳn, ôm ngực đứng dậy, đi vào xe ngựa và hỏi Minh Lật:

"Ngươi không sao chứ? Thương thế nặng không? Ta có thuốc!"

Ghé sát cửa sổ, hai tay giao nhau đặt trên gối, Minh Lật nhắm mắt nói:

"Không sao đâu, thuốc ta đã cho ngươi uống rồi. Ta ngủ một lúc để phục hồi Tinh Chi Lực."

Thiên Lí nói liên tục, không dám quấy rầy nàng.

Phương Hồi ngồi cạnh đống lửa sưởi ấm, thấy Thiên Lí cũng thò qua ngồi xuống, hỏi:

"Ngươi còn sống chứ?"

"Không chết đâu." Thiên Lí nói nhỏ: "Mới vừa Trọng Mục Mạch đột phá đến Mãn Cảnh, mỗi lần tăng cấp đều giúp Tinh Mạch giảm bớt thương tổn."

Cũng coi như là chuyển họa thành phúc.

Phương Hồi liếc sang, nhìn Minh Lật nhắm mắt ngủ bên cửa sổ, thầm nói:

"Lần này may mà còn có nàng."

Thiên Lí cũng theo ánh mắt hắn nhìn Minh Lật, gật đầu:

"Đối với nàng tốt chút. Ta đi chuẩn bị đồ ăn, chờ nàng tỉnh để bổ sung thể lực."

Minh Lật từ nhỏ vốn ít mộng mị.

Giờ đây, chỉ cần nhắm mắt là nàng chìm vào giấc ngủ, mơ lại những chuyện cũ.

Những giấc mơ ấy nhỏ bé, không quan trọng, sâu thẳm trong ký ức nàng, cũng chưa từng được để ý.

Nhưng kỳ lạ thay, hình bóng Chu Tử Tức luôn xuất hiện trong mộng.

Có lẽ vì lần trước Hôi Hạt dùng Bát Mục Ma Đồng làm nàng chịu đau đớn, nên trong mơ nàng cũng thấy Bát Mục Ma Đồng.

Đó là đại hội điểm tinh mỗi năm một lần của Bắc Đẩu Thất tông. Chỉ những đệ tử mới học được một năm mới đủ điều kiện tham gia, và người thắng cuối cùng sẽ được mời vào Thượng Vô Giản Tự để nhận thần binh.

Sư đệ của nàng - Chu Tử Tức từng thắng ở Diêu Quang Viện, khi thi đấu với đại đệ tử Thiên Quyền Viện cũng giành chiến thắng trong tình thế hiểm nghèo.

Hôm sau, hắn lại thi đấu với đại đệ tử Thiên Cơ Viện, vị sư huynh này am hiểu Trọng Mục Mạch, nhờ Bát Mục Ma Đồng mà đoạt khôi thủ ở đại hội năm trước.

Minh Lật vốn bế quan ở Lạc Tinh Trì, nhưng nàng thường hành động kỳ quặc, bế quan lúc nào cũng tùy ý, ít khi nói chuyện với người khác. Ngay cả huynh trưởng hay phụ thân cũng khó tìm được nàng.

Lạc Tinh Trì nằm dưới vực sâu sau núi Diêu Quang, cảnh sắc đẹp nhưng người bình thường khó tới. Vách núi lởm chởm, cao vạn trượng, nếu rơi xuống sẽ tan xương nát thịt. Ở dưới vách, người ta cả đời chỉ biết nhìn lên mây trắng.

Ngay cả các trưởng viện của Thất tông cũng ít khi đặt chân đến nơi này, nên Minh Lật hoàn toàn không nghĩ rằng khi bước ra khỏi hang đá, xuyên qua màn nước thác, nàng lại thấy Chu Tử Tức hiện ngay trước mắt.

Hắn thân trần bước ra khỏi làn nước, từng giọt chảy xuống theo nhịp chuyển động khi hắn tiến lên bờ. Tiếng nước lách tách vang lên giữa màn đêm, đom đóm lập loè quanh đó, ánh sáng nhạt phủ lên lưng trần của thiếu niên, khiến những vệt nước trên cơ thể càng thêm lấp lánh.

Chu Tử Tức bước hẳn lên bờ, cúi xuống nhặt bộ y phục rơi trên mặt đất, khoác tạm lên vai rồi đứng thẳng dậy. Đúng lúc ấy, hắn bất ngờ đối mặt với Minh Lật vừa bước ra từ sau màn nước của thác.

Hắn hơi sửng sốt.

Minh Lật không ngờ trong Lạc Tinh Trì lại có người thứ hai, nàng cũng sửng sốt.

“Sư tỷ bế quan ở đây sao?” Chu Tử Tức chớp mắt cười, rồi vội nhặt quần áo khoác trên vai Minh Lật, cẩn thận mặc vào.

Lúc đó Minh Lật vừa tròn mười tám tuổi.