Chương 5

Tìm kiếm suốt từ sáng đến tận chiều muộn, tuy chưa đi hết Tế Đan nhưng Minh Lật cũng đã dò xét được quá nửa thành. Thế mà... tung tích của Bắc Đẩu võ viện vẫn hoàn toàn biệt tăm.

Khi trời sẩm tối, nàng đi ngang qua một con phố lớn. Nơi đây ban ngày còn vắng lặng tiêu điều thế mà giờ phút này lại đèn hoa rực rỡ, nhộn nhịp lạ thường. Người xe qua lại tấp nập, tửu quán ồn ào, tiếng cười nói không dứt.

Dọc đường là các võ viện lớn nhỏ đang bày bàn chiêu sinh. Thì ra hôm nay là ngày đầu năm chiêu sinh, thời khắc thu nhận đệ tử mới.

Nhìn cảnh tượng phồn hoa ấy, Minh Lật khẽ ngẩn người. Trong ký ức của nàng, Bắc Đẩu những mùa chiêu sinh cũng từng náo nhiệt không kém, thậm chí còn vượt trội hơn bội phần.

Chung quanh những bàn đông đúc nhất là các võ viện phụ thuộc Nam Tước. Kế đến là các võ viện dưới trướng Đại Càn công. Những vị trí dễ thấy, dễ tiếp cận đều đã bị hai nhà này chiếm giữ. Càng đi sâu vào bên trong, cảnh tượng càng thưa thớt, hiu quạnh.

Minh Lật vốn chẳng muốn dây dưa với võ viện Nam Tước nên men theo lối nhỏ đi tiếp, ôm hy vọng có thể trông thấy biển hiệu của Bắc Đẩu. Thế nhưng đi đến tận cuối con phố, vẫn chẳng thấy tăm hơi.

Nơi tận cùng ấy vốn ít người lui tới, chỉ có hai thiếu niên ngồi tại một chiếc bàn gỗ cũ. Một người đang cúi đầu chăm chú đọc sách, người kia thì ngả lưng trên ghế, mắt nhìn trời xa xăm như đang thả hồn theo mây gió.

Thiếu niên nằm dài nọ vừa trông thấy Minh Lật liền bật dậy như cá chép vọt khỏi mặt nước, giọng nói đầy hồ hởi:

“Cô nương! Có hứng tìm hiểu Phi Hồ võ viện của bọn ta không? Hiện tại đang chiêu tân đấy! Bao ăn ở miễn phí, ba bữa no đủ mỗi ngày, học phí thì khỏi lo, miễn toàn bộ ba năm!”

Người cầm sách không buồn ngẩng đầu, chỉ hờ hững nói chen vào:

“Miễn phí là bởi sẽ bị bắt đi khắp nơi tham gia tỷ thí kiếm thưởng về.”

Thiếu niên tươi cười rạng rỡ chẳng hề để bụng, bật cười ha hả:

“Võ viện chúng ta đã được Tinh Mệnh Ty của Đại Càn chứng nhận cấp Giáp hẳn hoi nhé!”

Người còn lại, thiếu niên dáng dấp thư sinh, khí chất nho nhã khẽ hừ một tiếng, giọng lãnh đạm:

“Cái gọi là chứng nhận đó chẳng qua do đi cửa sau mà có. Người phê chuẩn đã sớm bị cách chức. Tấm chứng kia tất nhiên là vô hiệu.”

Thiếu niên mặt mày sáng sủa vẫn không giận, trái lại còn cười càng tươi hơn. Hắn tiện tay ấn đầu thư sinh xuống bàn, lộ ra chiếc răng khểnh trắng bóng, hướng về Minh Lật thuyết phục:

“Gia nhập Phi Hồ võ viện của chúng ta, chỉ có lợi, tuyệt không chịu thiệt đâu!”

Nụ cười ấy khiến Minh Lật hơi ngẩn người. Trong thoáng chốc, bóng dáng Chu Tử Tức lại lướt qua trong tâm trí nàng.

Nàng tiến lên vài bước, mở miệng hỏi thẳng:

“Không có Bắc Đẩu võ viện sao?”

Câu hỏi vừa buông, cả hai thiếu niên đều khựng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Thiếu niên tươi cười nhún vai, đáp chậm rãi:

“Phương Nam bây giờ làm gì còn Bắc Đẩu võ viện? Ba năm trước, trong Tứ Phương Hội, Nam Tước giành quán quân, áp đảo các phương. Sau đó, họ ép Bắc Đẩu phải rút khỏi toàn bộ cứ điểm ở Nam vực.”

Minh Lật khẽ cau mày, cảm thấy chuyện này thật khó tin:

“Chỉ vì thua một lần đấu hội mà lại cam tâm chấp nhận điều kiện nực cười như thế sao?”