Phản ứng của Thiên Lí cực nhanh, Tinh Chi Lực trong thể tức khắc trào ra, hóa thành một vòng bảo hộ lấp loáng quanh thân.
Con rắn độc đâm thẳng vào vòng hộ thể ấy, răng nanh cắm phập, rồi lập tức bị phản chấn văng ngược. Con dao găm đang lơ lửng bên cạnh hắn xoay một vòng, vạch ra tia sáng lạnh, chém phập thân rắn đứt làm đôi, máu đen bắn tung tóe.
Một giọng khàn khàn vang lên giữa tĩnh lặng:
“Phản ứng khá đấy, tiểu tử.”
Từ ngọn cây nơi con rắn vừa cuộn quanh, một bóng đen chậm rãi hiện ra.
Ngay sau đó, trong rừng vắng, lục tục xuất hiện thêm bốn, năm bóng người đều là tu giả thân pháp sâu không dò được.
Chúng ẩn mình sau các thân cổ mộc, chờ đúng khoảnh khắc tĩnh lặng bị phá vỡ mới đồng loạt bước ra. Ánh lửa đom đóm phản chiếu trong mắt chúng, lóe lên thứ sáng lạnh như lưỡi dao.
Minh Lật ngẩng đầu nhìn kẻ vừa cất tiếng.
Người đó khoác áo choàng đen, giọng khàn đặc, ánh mắt lướt qua Thiên Lí rồi dừng lại trên người Minh Lật, khóe miệng nhếch lên:
“Tiểu cô nương này phát hiện ra ta đầu tiên, không tệ.”
Tiểu... cô nương.
Cách gọi ấy khiến Minh Lật khựng lại một thoáng, tựa như bị kéo ra khỏi lớp vỏ che giấu bao năm. Nàng rốt cuộc vẫn chỉ là thiếu nữ mười bảy tuổi.
Cũng may, trong thiên hạ kẻ từng diện kiến Bắc Đẩu Triều Thánh Giả không nhiều. Nếu không, giờ phút này người lâm vào nguy hiểm nhất e chẳng phải Thiên Lí mà chính là Minh Lật.
Thiên Lí khẽ gãi đầu, đưa mắt nhìn quanh bốn phía, giọng nửa như than nửa như đùa:
“Không phải chứ? Bắt một kẻ đầu còn chưa mọc sừng như ta, mà phải điều động đông thế này sao?”
Lão giả áo choàng đen - Xà Khô cười khàn khàn:
“Đám kia chỉ đến xem náo nhiệt thôi. Muốn bắt ngươi, một thằng nhóc còn chưa dứt sữa, đâu cần nhiều người đến vậy.”
Thiên Lí gật gù:
“Nghe cũng có lý.”
Rồi nheo mắt, giọng trở nên hờ hững mà sắc lạnh:
“Vậy... lão trượng muốn động thủ trước một mình chăng?”
Xà Khô liếc sang hai người phía sau hắn:
“Còn hai tiểu hữu này, cũng cùng lên một thể chứ?”
Minh Lật cùng Phương Hồi chẳng nói chẳng rằng, chỉ siết chặt cương ngựa, đồng loạt quay đầu.
...
Thiên Lí: “...”
Hắn đưa tay lên mặt, cười mà chẳng cười:
“Vừa nãy còn nói họa đến thì kề vai cùng chịu, thế mà chớp mắt hai người đã vỗ mông ngựa chạy mất. Quả là giữ chữ tín thật.”
Lão Xà Khô phá lên cười, giọng khàn rít như lưỡi cưa:
“Tiểu tử, nhìn dáng vẻ ngươi thế này, hẳn chẳng chịu ngoan ngoãn để bị trói mang đi đâu.”
Thiên Lí thở dài, nhún vai:
“Bởi vì ta... còn chưa muốn chết.”
Xà Khô chậm rãi ngồi xổm, nhìn xuống hắn, giọng lạnh tựa sương đêm:
“Lão phu không muốn lấy mạng ngươi. Chỉ cần còn thoi thóp một hơi, mang về là được.”
Thiên Lí cười gượng, khẽ nghiêng đầu:
“Vậy thì gϊếŧ phức đi còn hơn. Sống thế... chẳng bằng chết.”