Chương 29

Sau khi thu dọn xong, Thiên Lí nhấc rèm bước ra.

Khi tấm rèm vén lên rồi buông xuống, Minh Lật thoáng thấy bên trong vách phòng tối om, dán chi chít những trang giấy đầy chữ viết dày đặc.

Phương Hồi từ ghế đứng dậy. Thiên Lí bước tới trước linh vị, khom lưng chắp tay:

“Đây là mẫu thân ta.”

Minh Lật trầm ngâm, khẽ nói:

“Xin nén bi thương.”

Nàng không vạch trần thân phận hắn.

Thiên Lí đứng dậy, nở nụ cười:

“Nương, con đi đây.”

Ba người cùng ra ngoài, Thiên Lí đi sau cùng. Hắn khép cửa, rải một lớp bột đá lửa rồi xoay người bật lửa.

Trong khoảnh khắc, ngọn lửa bùng lên hừng hực, nuốt trọn căn nhà gỗ. Ánh lửa đỏ rực hòa cùng ráng chiều nơi chân trời, chói lọi mà bi thương.

Thiên Lí sải bước đến bờ ruộng, quay đầu nhướng mày cười:

“Đi thôi!”

Ba người rời khỏi Tế Đan. Việc đầu tiên là đến Phương gia mua ngựa cho Phương Hồi.

Minh Lật vì muốn giữ lại Tinh Chi Lực, cũng đòi một con ngựa. Thế là cuối cùng, cả ba đều cưỡi ngựa rời thành.

Ra khỏi cổng chưa bao xa, Thiên Lí vẫn làu bàu:

“Thật ra dùng Trục Phong còn nhanh hơn cưỡi ngựa nhiều. Mấy con này chẳng phải giống tốt, tốc độ cũng chỉ là...”

Minh Lật liếc hắn một cái:

“Chỉ mình ngươi đạt Thể Thuật Mạch Mãn Cảnh thôi.”

Phương Hồi lạnh giọng:

“Ngươi định hao hết Tinh Chi Lực giữa đường, để tới nơi còn sức mà dâng đầu cho người ta ư?”

Thiên Lí lập tức câm miệng.

Xa dần thành Tế Đan, ngàn vạn ngọn đèn dầu sau lưng đã chìm trong bóng đêm. Hắn chẳng ngoái đầu nhìn lại, chỉ cúi người thúc ngựa đi trước dẫn đường.

Con đường từ Chu Tước Châu tới Tế Đan, hắn đã khắc sâu trong tim. Dù phong vân biến hóa thế nào, cũng không dám quên nửa phần.

Đêm xuống, rừng rậm dày đặc, cổ mộc che trời. Ban đêm, rắn rết độc vật đều ra khỏi ổ, chỉ một sơ sẩy là mất mạng.

Minh Lật khẽ hỏi:

“Kẻ thù của ngươi định phục kích ở đâu?”

“Khó nói,” Thiên Lí gãi đầu: “Có khi bọn chúng đã bám theo từ lúc chúng ta mới rời thành.”

Minh Lật ngẩng đầu nhìn tán cây rậm rạp, hờ hững nói:

“Nơi này cũng hợp đấy.”

Thiên Lí vừa nói vừa tránh sang một bên khi thấy con rắn độc sặc sỡ cuộn trên cành:

“Cũng đúng.”

Rồi hắn ngoái lại nhìn Phương Hồi, thấy hắn tụt lại phía sau:

“Ngươi ổn chứ?”

Phương Hồi mặt mày cau có, thúc ngựa lên:

“Không ổn.”

“Vậy được.” Thiên Lí nói:

“Chúng ta tạm nghỉ ở đây.”

Hắn vung tay, con dao găm vẽ một đường sáng, chém đôi con rắn độc treo trên cành. Xác rắn rơi bịch xuống đất.

Thiên Lí nhảy xuống ngựa, bước lại gần, nói nửa đùa nửa thật:

“Nhổ răng độc là ăn được. Hai người có muốn thử không?”

Phương Hồi cũng xuống ngựa, khoát tay:

“Chết cũng không ăn.”

Minh Lật vẫn ngồi trên ngựa, ánh mắt dõi sâu vào bóng tối rừng rậm:

“Ngươi thử hỏi xem chủ nhân của nó có ăn không?”

“Chủ nhân?” Thiên Lí còn chưa kịp hiểu, thì tiếng gió đã rít lên sau lưng.

Con rắn độc vốn đã bị chém đôi, bỗng há miệng bật dậy, lao thẳng vào cổ hắn.