CHương 26

Minh Lật hơi sửng sốt. Nếu đã là Hành Khí Mạch, vốn dĩ khắc chế Thể Thuật Mạch, lẽ ra phải dễ như trở bàn tay mới đúng.

Thiên Lí khẽ lắc đầu, ánh mắt hơi trầm xuống:

“Quái chính là ở chỗ đó. Hành Khí Mạch rõ ràng là chủ tinh mạch của hắn, vậy mà hắn lại khó lòng tu luyện. Nhiều lúc thậm chí còn chẳng cảm ứng nổi mạch khí của chính mình. Đến giờ, hắn vẫn chỉ dừng ở Cảnh thứ ba.”

Khó trách khi đối đầu cao thủ Thể Thuật Mãn Cảnh, hắn lại hoàn toàn không có sức phản kháng.

Thiên Lí nhớ lại, không khỏi khẽ thở dài:

“Lần đầu tiên ta gặp hắn, là khi hắn bị một đám lưu manh vừa thức tỉnh Thể Thuật Mạch đánh ngã lăn dưới đất. Nếu khi đó ta không ra tay, e là hắn đã bị đánh đến sống dở chết dở.”

Phương Hồi lúc này sắc mặt tái nhợt, lặng lẽ trở về ghế ngồi, không nói lời nào.

Thiên Lí đưa tay vỗ vai hắn, rồi đứng dậy, cười trấn an:

“Đừng nản, chỉ là chuyện nhỏ thôi. Xem ta thay ngươi báo thù!”

Phương Hồi không đáp, chỉ khẽ lau vết máu nơi khóe môi, ngửa đầu dựa ghế, mắt nhìn lên bầu trời, vẻ chán chường đến mức như thể sống hay chết cũng chẳng khác gì nhau.

Minh Lật nghiêng mắt nhìn Thiên Lí.

Hắn đã bước lên đài, dáng vẻ thong thả, nhưng ánh nhìn lại kiên định khác thường. Đối thủ vẫn là thiếu niên ban nãy. Thiếu niên kia có chút bối rối, cau mày hỏi:

“Các ngươi... chẳng phải cố ý nhường ta chứ?”

Thiên Lí lắc đầu, giọng nghiêm túc hiếm thấy:

“Thuật kém không bằng người, bái phục nhận thua. Nhưng lần này, ngươi phải cẩn thận.”

Thiếu niên gật đầu, cũng không dám khinh thường, siết chặt nắm tay, hạ thấp thân mình vào thế chiến:

“Đến đi!”

Hai người gần như đồng thời điều động Tinh Chi Lực, chỉ trong nháy mắt, quyền phong đã va chạm dữ dội, nổ tung luồng khí mạnh đến mức làm nền đài rung chuyển. Ma sát giữa Tinh Chi Lực tóe ra từng đốm tinh quang chói lóa, lóe sáng giữa không trung.

Khác hẳn với Phương Hồi, tuy chủ tinh mạch của Thiên Lí không phải Thể Thuật Mạch, nhưng hắn lại tu luyện mạch này đến cảnh giới viên mãn. Ngày thường vốn chăm chỉ rèn luyện thân thể, lại thêm linh kỹ cực kỳ tương hợp, khiến toàn thân tỏa ra một khí thế mạnh mẽ, uy phong dữ dội.

Cảnh tượng trên võ đài giờ đây hoàn toàn trái ngược khi nãy. Không còn thế trận một bên nghiền ép, mà là cuộc đối đầu mãnh liệt, quyền đấu với quyền, lực chạm với lực, chiêu nào chiêu nấy đều sắc bén, tràn đầy kình lực, khiến khán giả nín thở dõi theo.

Trong mắt Minh Lật, Thiên Lí lúc này chẳng còn chút dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày, mà thay vào đó là một cỗ khí thế dã man, cuồng mãnh. Song giữa cuồng phong ấy, hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh và nhạy bén hiếm thấy. Chỉ trong vài chiêu, hắn đã bắt được sơ hở của đối phương, tung quyền mạnh mẽ đánh trúng vào sườn, ép đối thủ thua trận, không để lại dù chỉ nửa phần đường lui.

Thiếu niên bị đánh bay khỏi võ đài, ngã mạnh xuống đất. Hắn nhíu mày, ôm ngực, cố gắng gượng dậy nhưng sức cùng lực kiệt, rốt cuộc vẫn không thể đứng lên.

Thiên Lí hoảng hốt, lập tức nhảy khỏi đài, vội đỡ lấy hắn, nhưng lại bị đồng đội của thiếu niên kia trừng mắt, thô bạo gạt tay ra.

“Xin lỗi nhé.” Thiên Lí gãi đầu, cười ngượng nghịu, vẻ thành thật đến mức khiến người ta khó trách.