Trong tiếng vỗ tay và hoan hô của những người hiểu chuyện, Minh Lật thản nhiên bước xuống đài.
Thiên Lí ân cần che chở, dìu nàng ngồi xuống rồi tiện tay cướp lấy chén trà của một học sinh võ viện bên cạnh đưa qua, vừa mỉm cười vừa nói:
“Thiên tài của chúng ta cũng mệt rồi, mau uống một ngụm, nghỉ ngơi chút đi.”
Trên lầu giám định, Giang Vô Nguyệt nhìn thấy cảnh ấy, gương mặt thoáng hiện vẻ chán ghét. Việc kẻ “chó nhà có tang” kia được nổi bật trước bao người làm nàng dĩ nhiên không vui, sắc mặt dần sa sầm.
Nàng quay đầu, hạ giọng hỏi kẻ hầu đứng sau:
“Đã nhìn ra chưa?”
Người hầu khoác áo xám, che nửa mặt bằng miếng vải đen, cung kính đáp:
“Hẳn là đã đạt tới bốn mạch Mãn Cảnh.”
Trong mắt Giang Vô Nguyệt, vẻ khó chịu càng sâu thêm. Nàng nhếch môi, lạnh lùng:
“Con chó tang kia, từ đâu chui ra?”
Một tỳ nữ tiến lên, cúi đầu bẩm:
“Hôm qua nàng mới nhập Tế Đan, vốn là người ngoài.”
Giang Vô Nguyệt hỏi tiếp:
“Tới Tế Đan làm gì?”
Tỳ nữ thưa:
“Hình như muốn tìm võ viện, nghe nói cũng vì tham gia Nam Tước.”
Khóe môi Giang Vô Nguyệt khẽ cong, bật ra một tiếng hừ lạnh. Ánh mắt nàng liếc về phía Thiên Lí đang ngồi xa, chứa ba phần châm chọc, bảy phần ác ý:
“Nam Tước? Hừ, còn phải xem bọn chúng có cái mệnh đó hay không.”
Tỳ nữ hạ giọng hỏi:
“Nghe nói giấy tờ dự thi của bọn họ là giả, có cần xử lý trước?”
Nàng ngẩng lên chờ lệnh.
Giang Vô Nguyệt nửa khép hàng mi, khóe môi hiện nụ cười nhạt:
“Không cần. Ta còn lo hắn cả đời không dám bước chân khỏi Tế Đan. Chờ đến ngày hắn cao hứng rời đi, ta sẽ đích thân xem hắn bị đè xuống đất mà đánh như thế nào.”
Nói xong, nàng nghiêng người, chống cằm, thần sắc thoải mái đến lạ thường.
“Đi đi, Hôi Hạt. Truyền lời cho người của viện Trưởng lão, rằng chó tang kia sắp rời khỏi Tế Đan, lại còn dẫn theo hai kẻ giúp sức. Bảo bọn họ phái thêm nhiều người chờ sẵn.”
Lời vừa dứt, trong mắt nàng lóe lên tia lạnh lẽo cùng thích thú, như đã nóng lòng muốn chứng kiến Thiên Lí rơi vào cảnh ngộ thê thảm đó.
Thiên Lí khi ấy đang ra sức khen ngợi Minh Lật, lời lẽ bay bướm, trước sau không ngừng, nghe mà hoa cả tai. Minh Lật không bị lay động, chỉ thản nhiên đáp:
“Kẻ thù lớn nhất của ngươi đang ở trên kia nhìn ngươi.”
Thiên Lí cười nhạo, giọng lười biếng:
“Thấy ta nổi bật lên sáng rực như thế, nàng hẳn là tức tới mức muốn san bằng cả trường thi. Để nàng nhìn, tức chết nàng mới thôi.”