Chương 16

Từ thúc cũng không để bọn họ phải chờ lâu, chừng 2 khắc thời gian liền bước ra. Hắn đứng ngay cửa, đem vật mà Thiên Lí cầu lấy ra ném cho hắn.

Thiên Lí vội vàng đón lấy, hướng Từ thúc nhếch môi cười:

“Tạ ơn Từ thúc!”

Từ thúc chỉ trầm mặc liếc hắn một cái, giọng khàn khàn:

“Đây là lần cuối cùng. Ngươi nếu đã khăng khăng rời khỏi Tế Đan, thì ai cũng giữ không nổi ngươi.”

Thiên Lí nửa phần cũng không bị lời nói ấy dao động, vẫn tươi cười như ánh dương:

“Biết rồi, biết rồi. Mạng ta thì chính ta định đoạt. Ngài cứ lo hảo hảo buôn bán, kiếm nhiều bạc, cưới lão bà cho yên ổn đi thôi!”

Dứt lời, hắn kéo tay Phương Hồi, vừa chạy vừa hô:

“Đi báo danh! Mau mau đi báo danh! Hôm nay liền dự thí!”

Minh Lật vẫn đứng yên tại chỗ, chưa hề di chuyển.

Chạy được một đoạn, Thiên Lí lại quay đầu, chạy trở lại, gọi:

“Thiên tài, chẳng phải ngươi đã đáp ứng ta rồi sao?”

Phương Hồi sắc mặt đen lại:

“Ngươi sao không kéo nàng cùng chạy luôn?”

Thiên Lí điên cuồng lắc đầu:

“Ngươi câm miệng! Ta nào phải loại người ngày thứ hai đã dám nắm tay nữ tử, lại còn tuỳ tiện kêu gọi to tiếng chứ!”

Minh Lật dời tầm mắt khỏi bóng lưng Từ thúc đang khuân rương, nhìn sang Thiên Lí, chậm rãi hỏi:

“Ý tứ hắn vừa rồi, là ngươi chỉ cần rời khỏi Tế Đan liền phải chết sao?”

Thiên Lí cười ha hả, đưa tay gãi đầu:

“Nào có khoa trương đến vậy. Chẳng qua kẻ thù của ta tương đối nhiều, một khi rời khỏi địa bàn của chính mình, đi ra ngoài có chút hung hiểm mà thôi, chứ chưa đến mức mất mạng.”

Phương Hồi mặt không biểu tình, đứng bên cạnh chỉnh lại tay áo, hoàn toàn chẳng có ý định xen lời giải thích.

Minh Lật khẽ nhíu mày, hỏi tiếp:

“Ngươi rốt cuộc có bao nhiêu kẻ thù?”

Thiên Lí gãi đầu đáp: “Cũng không tính là nhiều lắm đâu.”

Minh Lật bình thản hỏi lại: “Không nhiều lắm là bao nhiêu?”

Thiên Lí ngượng ngùng: “Khoảng bốn... năm chục tên.”

Minh Lật gật gù, giọng điềm nhiên: “Ừm, quả thực không tính là nhiều.”

Thiên Lí: “...”

Phương Hồi đứng bên cạnh, nhịn không được liếc sang hai kẻ ngốc này một cái.

Đã có câu trả lời, Minh Lật liền nhấc chân đi thẳng: “Đi thôi.”

“Ai…” Thiên Lí nhìn thần sắc lãnh đạm mà thản nhiên kia, trong lòng không khỏi thầm than. Lẽ nào thiên tài đều là loại mặt không đổi sắc thế này sao? Hắn vội gọi: “Bên này cơ!”

Minh Lật quay người trở lại, nhẹ giọng “Ừm.”

Thiên Lí nhịn không được hỏi: “Ta nói này thiên tài, ngươi có phải là tiểu thư thế gia được nuông chiều từ nhỏ, nay mới ra ngoài thể nghiệm nhân gian khói lửa khong?”

Minh Lật hơi sửng sốt, ánh mắt như lưỡi gươm liếc qua: “Không phải.”

“Không phải sao? Ta xem dáng vẻ ngươi đường hoàng chuẩn mực như thế…” Thiên Lí cau mày buồn bực.