Thực lực của Tam mạch Mãn Cảnh hay Tứ mạch Mãn Cảnh đã không hề tầm thường. Nhưng thực chất, thứ quyết định sức mạnh lại là việc nắm giữ linh kỹ dị năng.
Sau khi nói xong, cả Thiên Lí và Phương Hồi đều nhìn Minh Lật, chờ nàng trả lời.
Nàng còn đang suy nghĩ nên nói thế nào, thì Thiên Lí bật cười ha hả:
“Nếu ngươi không muốn nói cũng chẳng sao. Dù sao ta với hắn cộng lại cũng đủ sức bảo vệ ngươi rồi.”
Minh Lật mỉm cười đáp:
“Đơn mạch Mãn Cảnh, tầng thứ 3.”
Phương Hồi nghe xong, ánh mắt trên người nàng liền thu về. Còn Thiên Lí thì sờ cằm, trịnh trọng gật gù:
“Xem ra ngươi thật sự cần được bảo hộ rồi.”
Minh Lật khẽ nhướn mày:
“Ngươi là người đầu tiên nói với ta câu đó.”
Thiên Lí cười to, khoái trá đáp:
“Vậy chẳng phải là vinh hạnh của ta sao? Ha ha!”
Nói xong, hắn dắt Minh Lật đi làm thông điệp thân phận. Bởi vì còn mải bàn luận chuyện nàng tám mạch thức tỉnh, Thiên Lí đã quên sạch bi thương vì bị hủy võ viện, dọc đường đi cứ líu ríu không ngừng:
“Ta nói thật đấy, bây giờ thiên hạ loạn lạc lắm. Mấy năm nay có một tổ chức tà ác chuyên môn đi săn gϊếŧ thiên tài, chỉ cần là hạt giống tám mạch thức tỉnh đều chẳng ai thoát được. Võ Giam Minh cũng chẳng làm gì được bọn chúng. Cho nên một mình ngươi đi bên ngoài thực sự rất nguy hiểm. Ta nguyện ý góp một phần sức để bảo vệ tương lai Triều Thánh Giả của Đại Càn quốc!”
Minh Lật không hứng thú nghe mấy chuyện này, liền hỏi:
“Vừa rồi ngươi nói Bắc Đẩu thương vong nặng nề, vậy rốt cuộc đã chết những ai?”
Thiên Lí gãi gãi đầu, lúng túng đáp:
“Nghe đồn là có một vị Viện trưởng tông viện ngã xuống, Tông chủ cũng trọng thương quay về. Còn cụ thể thế nào, loại người ngoài như ta cũng chẳng rõ.”
Phương Hồi vẻ mặt bình thản, lạnh nhạt nói:
“Thiên Quyền cùng Ngọc Hành đã chết, Khai Dương các chủ bị chặt một tay, Diêu Quang trọng thương vẫn chưa tỉnh lại.”
Ánh mắt Minh Lật khẽ trầm xuống.
Phụ thân nàng không đi Bắc Cảnh Quỷ Nguyên mà ở lại trấn thủ Bắc Đẩu. Người nào có thể ở ngay Bắc Đẩu mà khiến phụ thân nàng bị thương nặng đến vậy?
Thiên Lí lại lạc quan an ủi:
“Thôi nào, chuyện đó cũng đã qua nhiều năm rồi. Bắc Đẩu hiện giờ cũng đã dần khôi phục. Dù sao người ta cũng là siêu cấp tông môn nghìn năm, đâu dễ dàng sụp đổ như vậy. Chỉ là chẳng hiểu Nam Tước vì sao lại đột nhiên trở mặt, khi dễ người ta đường đường chính chính. Cũng may Thái Ất và Đông Dương đối với Bắc Đẩu vẫn coi như không tệ.”