Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sư Đệ

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
Minh Lật liếc hắn, thản nhiên mở miệng:

“Ngươi muốn vào Nam Tước, sao không trực tiếp đi khiêu chiến núi Nam Tước cho nhanh?”

Thiên Lí nói:

“Không được đâu, Nam Tước có quy định riêng. Cho dù không thông qua Đại hội võ viện để trở thành học viên thì vẫn phải là học sinh võ viện mới có tư cách khiêu chiến vào núi.”

Minh Lật khẽ “à” một tiếng, trong lòng ghi nhớ cẩn thận, thì ra quy củ của Nam Tước khác Bắc Đẩu, nàng lại học thêm một điều mới.

Nàng lễ phép nói:

“Nếu võ viện đã không còn, vậy ta xin phép cáo từ trước.”

“Khoan đã!” Thiên Lí gọi nàng lại: “Ta còn chưa đưa ngươi lệnh bài thân phận đâu!”

Minh Lật khẽ nhíu mày:

“Không phải chỉ học viên võ viện mới có lệnh bài thân phận sao?”

“Không hẳn vậy, việc này có người chuyên làm giả, nhập viện hay không không ảnh hưởng nhiều.” Thiên Lí vẫy tay, đầy nhiệt tình nói:

“Đi thôi, ta dẫn ngươi đi. Một tiểu cô nương như ngươi đi lại bên ngoài, không có lệnh bài thì rất bất tiện.”

Minh Lật nghe vậy liền hiểu, chớp mắt mấy cái.

Thiên Lí che ngực, than vãn:

“Ngươi… có phải là cảnh giới Tám mạch Nhị cung Mãn Cảnh không? Bằng không tại sao mỗi lần ta nhìn vào mắt ngươi, tim đều đập dữ dội như vậy.”

Minh Lật thản nhiên đáp:

“Không phải.”

Phương Hồi từ nãy đến giờ vẫn im lặng đọc sách, nay mới ngẩng đầu hỏi:

“Vậy ngươi ở cảnh giới nào?”

Minh Lật đáp:

“Tám mạch thức tỉnh.”

Phương Hồi: “…”

Thiên Lí suýt hét to, vội lấy tay che miệng, hạ giọng thì thào:

“Cái gì chứ, tám mạch thức tỉnh? Thiên tài a!”

Hắn lập tức khoác vai Phương Hồi, rồi quay sang Minh Lật cười hớn hở:

“Hắn là bảy mạch thức tỉnh, ta là lục mạch. Ba người chúng ta hợp lại, chẳng phải vô địch thiên hạ sao?”

Phương Hồi lại hỏi:

“Thế còn bảy cảnh, ngươi đã mở mấy mạch rồi?”

Minh Lật khẽ lắc đầu:

“Khó mà nói.”

Quả thực rất khó.

Nàng vốn có Tinh Mạch đỉnh phong, lại bị Triều Thánh Chi Hỏa áp chế, lực Tinh Nguyên cũng không quen thuộc, có thể điều động chẳng được bao nhiêu. Nếu nói là tám mạch Mãn Cảnh thì chẳng khác gì giả dối, vì thực lực chưa thể phát huy. Gọi nàng thiên tài thì chưa đủ, gọi nàng kẻ lừa đảo thì lại quá nặng.

Thiên Lí cùng Phương Hồi ngầm hiểu thành nàng không tin tưởng bọn họ, nên không muốn nói thật.

Để thể hiện thành ý, Thiên Lí lập tức khai báo:

“Ta trước nói nhé, ta có ba mạch Mãn Cảnh, còn lại ba mạch thì chưa tu luyện được bao nhiêu.”

Hắn nghiêng đầu ra hiệu với Phương Hồi:

“Thằng nhóc này cũng vậy, nhưng hắn nhanh hơn ta một chút, mạch thứ tư đã luyện đến tầng thứ 78, sắp chạm tới ngưỡng rồi.”
« Chương TrướcChương Tiếp »