Chương 8: Rời đi

“Khoan đã, cô nói ‘trước kia’? Cô từng làm ở đây?”

“Vâng, em làm ở đây mấy năm trước rồi. Lục tiên sinh không thích nhiều người nên biệt thự cũng rất ít người làm. Em là một trong số ít đó. Sau này anh ấy cho nghỉ gần hết chỉ còn mấy người đi theo anh ấy thôi.”

Diệp Diệp như nhớ ra gì đó khúc khích cười rồi ghé sát tai Lưu Tiểu Du thì thầm:

“Cho nên mọi người mới nghi là… Lục tiên sinh không thích phụ nữ mà là… thích đàn ông cơ. Bên cạnh anh ấy toàn đàn ông mà.”

Nói xong cô tự vỗ miệng: “Aiii chết, em lại đi nhiều chuyện rồi…”

“Diệp Diệp, chắc cô hiểu lầm rồi, tôi với Lục tiên sinh không phải như cô nghĩ đâu.” Lưu Tiểu Du nghiêm túc, lại bổ sung:

“Không hề có gì cả.”

“Ủa? Hai người không phải… kiểu quan hệ đó à?”

“Tất nhiên là không rồi!”

Diệp Diệp bĩu môi: “Ờ thì, Lục tiên sinh đúng là người khó đoán thật. Trước giờ toàn ở lì trong thư phòng…”

“Thư phòng?” Lời này khiến Lưu Tiểu Du giật mình, giấy tờ, điện thoại của cô rất có thể đang ở đó.

Cô không thể chần chừ thêm. Đã lãng phí một ngày rồi, chờ thêm nữa, Lục Nghiêm Tranh quay về thì khó mà trốn thoát.

“Lưu tiểu thư? Cô lại thất thần rồi." Diệp Diệp nói, "Tối nay có mưa lớn, trời đang chuyển xấu rồi, hay chúng ta vào nhà thôi."

Chỉ khi Lưu Tiểu Du đi ngủ, Diệp Diệp mới rời khỏi cô. Vì vậy đêm đó, cô viện cớ không khỏe để lên phòng sớm.

Diệp Diệp lo lắng hỏi có cần gọi bác sĩ không, tự trách mình buổi chiều đưa cô ra nắng lâu quá.

Lưu Tiểu Du trấn an: “Không sao đâu, ngủ một giấc là khỏe.”

11 giờ đêm, mưa lớn trút xuống ngoài cửa sổ.

Trong tiếng mưa gió ồn ào, Lưu Tiểu Du cẩn thận lẻn đến thư phòng của Lục Nghiêm Tranh ở tầng ba.

Cơn mưa lớn tối nay coi như giúp cô một tay, Diệp Diệp ở dưới lầu, tiếng mưa gió này có thể che giấu tiếng động cô vô tình gây ra.

Khi mở khóa cửa thư phòng, Lưu Tiểu Du cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Ánh đèn đường bên ngoài hắt vào mờ mờ đủ để nhìn thấy bố cục bên trong. Thư phòng của Lục Nghiêm Tranh rất đơn giản, tông màu đen trắng là chính. Trên bàn làm việc có vài xấp tài liệu.

Lưu Tiểu Du chỉ liếc mắt một cái đã thấy ba chữ viết mạnh mẽ trên đó “Lục Nghiêm Tranh”.

Cô cẩn thận lật tập tài liệu đầu tiên nhưng không thấy điện thoại hay giấy tờ của mình. Đang định tìm tiếp thì ngoài cửa sổ vang lên tiếng động cơ xe gầm rú.

Tim cô thót lên, vội chạy ra cửa sổ.

Một chiếc xe hơi màu đen đang dừng dưới lầu, một người mặc đồ đen cầm ô chạy đến mở cửa xe. Từ trong xe bước ra, chính là Lục Nghiêm Tranh.

Gương mặt vẫn lạnh lùng như trước nhưng trong ánh mắt như có phần mỏi mệt.

Lưu Tiểu Du lập tức nép sau rèm, tim đập loạn xạ.

Tại sao hắn lại về sớm vậy? Chẳng phải nói sẽ đi ba ngày sao? Mới hai ngày mà!

Không còn thời gian để nghĩ ngợi, cô vội rời khỏi thư phòng rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Phòng cô ở tầng hai, cô phải về trước khi anh lên lầu.

Vừa đến đầu cầu thang, cô đã nghe tiếng giày da dẫm trên cầu thang gỗ.

Sau đó là giọng nói trầm thấp quen thuộc: “Cô ấy đâu rồi?”

Diệp Diệp đáp ngay: “Lưu tiểu thư nói không khỏe nên đi ngủ sớm rồi. Sáng nay cô ấy phơi nắng, ăn được hai cái đùi gà, chiều còn xem phim, đi dạo nữa ạ.”

Lưu Tiểu Du nghẹn họng, hóa ra Diệp Diệp là “camera sống” mà Lục Nghiêm Tranh phái tới giám sát cô.

Thấy Lục Nghiêm Tranh đã lên tầng hai, cô vội quay lại, trốn vào thư phòng.

Trong bóng tối, thời gian trôi qua từng phút.

Không biết bao lâu sau, bên ngoài đã im lặng.

Cô rón rén mở cửa liền đυ.ng trúng một l*иg ngực rộng lớn.

Ngay sau đó, đèn bật sáng chói lóa.

Cô chưa kịp mở mắt, đã thấy trước mắt là lớp vải âu phục cao cấp rồi ánh mắt chậm rãi hướng lên chạm phải chiếc cằm cương nghị quen thuộc.

“Nghe nói em không khỏe?”

Cô gật đầu, vẻ mặt chột dạ.

“Tôi về khiến em cảm thấy phiền phức sao?”

Cô vội lắc đầu.

Lục Nghiêm Tranh không nói gì, ánh mắt lướt qua chồng tài liệu trên bàn.

Lưu Tiểu Du nín thở. Cô thề mình chỉ xem sơ qua chứ không hề làm xáo trộn gì cả.

Hắn… chắc không phát hiện đâu nhỉ?

Lục Nghiêm Tranh đi qua bên cô, ngồi xuống ghế sofa trước bàn làm việc.

Hắn cởi cúc cổ áo, khẽ nói: “Em tìm thấy thứ mình cần chưa?”

Lưu Tiểu Du giật mình, không nói nên lời.

“Lưu Tiểu Du.” Hắn gọi tên cô, giọng khàn khàn mệt mỏi: “Em đúng là biết cách tạo bất ngờ cho tôi.”

Hắn ngồi đó, điềm nhiên như thể mọi chuyện chẳng ảnh hưởng gì.

Lát sau, hắn lên tiếng:

“Em thật sự muốn rời khỏi đây?”

“Phải.”

“Không hối hận?”

“Không.”

Hắn bật cười khẽ rồi nói một cách đầy chắc chắn: “Em sẽ hối hận.”

Một chiếc túi nhỏ màu đen bị ném tới trước mặt cô. Mắt Lưu Tiểu Du sáng lên, là túi của cô. Trong đó có giấy tờ và điện thoại.

Cô lập tức đưa tay ra nhặt.

Nhưng vừa với tay, cô nghe thấy Lục Nghiêm Tranh nói:

“Em nghĩ kỹ rồi chứ?”

Tay cô khựng lại.

Cô nghĩ rất kỹ rồi, cô chỉ muốn về nhà. Cô cầm lấy túi, ôm chặt vào ngực.

"Thẩm Thanh." Lục Nghiêm Trăn thản nhiên nói "Đưa Lưu tiểu thư đi."

Lưu Tiểu Du kìm nén niềm vui, bước theo Thẩm Thanh. Cô chỉ muốn nhanh chóng rời đi, sợ hắn đổi ý.

Khi ra đến cửa, giọng nói trầm tĩnh của Lục Nghiêm Tranh vang lên sau lưng:

“Chúng ta cược đi, em sẽ quay lại.”