Trong không gian yên tĩnh của chiếc xe, hai người ngồi đối diện nhau, không ai lên tiếng.
Sau sự việc ở nhà vệ sinh, sắc mặt Lục Nghiêm Tranh trở nên u ám.
Buổi họp báo còn chưa kết thúc, hắn đã kéo cô ra xe, rời đi trước.
Không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này, Lưu Tiểu Du quyết định "cá chết lưới rách", mở lời trước: "Khi nào anh trả lại điện thoại và giấy tờ tùy thân cho tôi?"
Lục Nghiêm Tranh nhướn mày: "Sao?"
"Trả lại cho tôi, tôi cần chúng."
"Tạm thời tôi giữ hộ em."
"Dựa vào cái gì chứ..."
Lưu Tiểu Du tức giận nói, "Anh có biết tôi sắp phát điên vì buồn chán rồi không? Không giải trí, không điện thoại, ở đây cả ngày không thấy một bóng người, tôi không có ai để nói chuyện, tôi sắp nghẹt thở đến điên rồi."
Lục Nghiêm Tranh không nói gì, chỉ nhìn cô.
Im lặng một lúc lâu, hắn mới đột ngột lên tiếng: "Tôi biết rồi."
Biết rồi? Chỉ vậy thôi sao?
Lục Nghiêm Tranh nói: "Ngày mai tôi phải ra ngoài, giải quyết một số việc ở công ty, có thể mất vài ngày mới về. Nếu em có vấn đề gì, có thể tìm Thẩm Thanh, anh ta sẽ giúp em."
Lưu Tiểu Du biết Thẩm Thanh chính là người vẫn luôn xuất hiện bất ngờ giám sát cô. Cô gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Bề ngoài cố giữ bình tĩnh nhưng trong lòng cô lại mừng như mở cờ. Từ khi phát hiện có thể trèo ra ngoài qua giàn nho trong vườn, cô ngày đêm canh cánh chuyện này, chỉ là chưa có cơ hội thực hiện. Giờ Lục Nghiêm Tranh không ở nhà, mọi việc sẽ dễ hơn nhiều.
“Nếu để tôi phát hiện em có ý định bỏ trốn nữa…” Ánh mắt hắn sắc lạnh nhưng không nói hết câu.
Cô chớp mắt: “Không bỏ đâu, thật đấy.” Dằn nén niềm vui trong lòng, cô dò hỏi, “Ngày mai anh bắt đầu đi à? Đi mấy ngày? Khi nào thì về?”
Vừa hỏi xong, Lưu Tiểu Du đã cảm thấy mình hỏi quá nhiều, như thể quan tâm hắn lắm vậy. Cô vội ngậm miệng, quay đi chỗ khác.
Không ngờ Lục Nghiêm Tranh lại đáp: “Chắc khoảng ba ngày nhưng tôi sẽ cố gắng xử lý sớm để về.”
Lưu Tiểu Du suýt sặc. Hắn sẽ không nghĩ là cô muốn hắn về sớm đấy chứ? Cô điều chỉnh lại tâm trạng, ngẩng đầu mỉm cười:
“Không sao, anh cứ bận việc của anh đi. Nhất định phải giải quyết cho tốt, đừng vì vội mà làm ẩu. Công việc là không được sơ suất đâu.”
Lục Nghiêm Tranh khẽ cười: “Em cứ ngoan ngoãn ở nhà, đừng giở trò.”
Lưu Tiểu Du cười tươi rói, gật đầu lia lịa.
Sáng hôm sau, khi nhìn thấy cô gái đứng trước mặt, Lưu Tiểu Du sững người vì kinh ngạc.
“Cô nói cô được phái đến để trò chuyện với tôi á?”
Cô gái nở nụ cười ngọt ngào: “Vâng ạ, em tên là Diệp Diệp. Lục tiên sinh nói nhiệm vụ của em là bầu bạn với tiểu thư để cô không cảm thấy buồn.”
Cô gái này trạc tuổi cô, gương mặt tròn tròn, má hơi ửng hồng, cười lên có hai lúm đồng tiền rất đáng yêu.
Lưu Tiểu Du gật đầu, trong lòng không khỏi bất ngờ. Hôm qua cô chỉ tiện miệng than một câu là thấy buồn vì không có người nói chuyện, vậy mà hôm nay Lục Nghiêm Tranh đã phái người đến rồi.
Cô chỉ vào chồng hộp quà lớn nhỏ được bày gọn gàng trên bàn:
“Thế còn mấy cái này là gì vậy?”
Diệp Diệp cười tít mắt: “Là quà Lục tiên sinh chuẩn bị cho cô đấy ạ, cô mở ra xem thử đi.”
Cô bán tín bán nghi nhìn Diệp Diệp, rồi mở một chiếc hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền đính đầy kim cương, lấp lánh rực rỡ. Cô hơi sững lại, lại mở hộp khác, lần này là một đôi bông tai.
Lúc này cô mới để ý là tất cả các hộp đều có logo của Reiya Jewelry.
“Lưu tiểu thư thật là hạnh phúc, Lục tiên sinh đối với cô thật tốt.” Diệp Diệp nhìn cô, mắt lấp lánh vẻ ngưỡng mộ.
Lưu Tiểu Du đóng hộp lại, nhìn bàn quà gần như phủ kín, nhíu mày:
“Chắc anh ta nhiều tiền quá không biết xài vào đâu.”
Diệp Diệp ngẩn ra một lúc, rồi cười nói: “Lục tiên sinh chắc chắn là rất nhiều tiền rồi ạ.”
Lưu Tiểu Du chẳng thấy hứng thú gì. Chừng này trang sức, đến bao giờ mới đeo hết? Cô đâu có ba cái cổ, năm cái tay, tám cái tai đâu chứ.
Diệp Diệp kể: “Trước kia em làm ở đây, chưa bao giờ thấy Lục tiên sinh đưa cô gái nào về cả. Quanh anh ấy toàn là mấy người mặt lạnh như tiền nên khi nghe nói Lục tiên sinh bảo em đến bầu bạn với một cô gái, em còn tưởng mình nghe lầm cơ.”