Chương 6: Xin giúp đỡ

Gió thu lướt nhẹ, ngoài cửa sổ là vài thân cây sắp trơ trụi lá.

Chim chóc vỗ cánh bay lên làm rơi mấy chiếc lá vàng đang xoay tròn trong không trung.

Bộ váy tham dự buổi ra mắt trang sức là do Lục Nghiêm Tranh chuẩn bị cho cô.

Không lâu sau khi hắn rời đi, có người mang đến một hộp quà tinh xảo.

Bên trong là một chiếc váy dạ hội kiểu Trung Hoa màu đỏ. Tay dài, cổ cao khá kín đáo. Cùng với hộp quà còn có một bộ mỹ phẩm.

Lưu Tiểu Du lướt qua một lượt, đồ dùng rất đầy đủ. Cô tùy tiện trang điểm nhẹ, thoa một ít son môi.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, cô nhìn đồng hồ – đúng bảy giờ tối.

Cô bước vào khu vườn phía trong biệt thự, ngồi trên chiếc ghế mây chờ Lục Nghiêm Tranh.

Đây là một vườn hoa riêng rộng lớn, trồng rất nhiều loài cây quý hiếm. Cây cối rậm rạp rất kín đáo.

Bên cạnh bức tường bao quanh vườn có một dãy giàn nho bằng gỗ kéo dài đến tận đỉnh tường.

Lưu Tiểu Du nhìn hàng giàn nho ấy, một ý nghĩ vụt hiện lên trong đầu.

Dãy giàn ấy như một chiếc thang dựa vào tường. Liệu cô có thể nhân cơ hội đó trèo ra ngoài không?

Tiền đề là cô phải tránh được mọi ánh mắt theo dõi.

Cô đảo mắt một vòng, trong vườn yên ắng không một bóng người. Chỉ có tiếng tim cô đập ngày càng nhanh.

Lúc này, cơ thể cô đã hành động trước cả lý trí, đứng dậy bước về phía giàn nho.

Vừa đi được vài bước, một giọng nói uể oải vang lên từ phía sau khiến cô lập tức khựng lại.

“Nghe nói Lục tiên sinh nhặt được một con mèo nhỏ – là cô à?”

Đó là một giọng nói xa lạ.

Cô giật mình quay đầu lại thấy một bóng người đứng trong bóng tối ở lối vào vườn hoa, từ từ bước ra khỏi bóng đêm. Người đó là một người đàn ông nhưng lại có vẻ đẹp còn yêu mị hơn cả phụ nữ. Đôi mắt phượng dài nheo nheo, hai tay khoanh trước ngực, khóe môi khẽ nhếch mang vẻ bất cần đời.

Hắn đứng trước mặt cô, liếc nhìn từ trên xuống dưới, bĩu môi: “Trông cũng được đấy, không biết dáng người có ổn không?”

Vừa nói, hắn vừa định vạch cổ áo của Lưu Tiểu Du ra. Cô hét lên một tiếng rồi dùng sức đẩy tay hắn ra:

“Đừng chạm vào tôi!”

Rồi cô kéo lại cổ áo, lùi về sau vài bước giữ khoảng cách với hắn, ánh mắt cảnh giác. Hắn cười khẩy:

“Còn là một con mèo hoang có cá tính.”

“Đồ thần kinh.” Lưu Tiểu Du lườm hắn định rời đi.

Nhưng khi đi ngang qua lại bị hắn tóm lấy cánh tay:

“Cô chạy gì mà chạy?”

“Thả tôi ra!”

Lưu Tiểu Du vùng vẫy, lực tay hắn càng siết chặt. Đến mức cô cảm thấy tay mình sắp bị bóp gãy.

“Đúng là đồ đàn bà không biết điều.”

Hắn đột nhiên ghé sát lại, túm lấy cổ áo cô:

“Cô quyến rũ Lục tiên sinh bằng khuôn mặt này à? Hay là để tôi hủy nó để anh ta không còn hứng thú nữa.”

Một tia sáng trắng lóe lên – trong tay Chu Cập Chi đã có một con dao gấp Thụy Sĩ sắc bén.

Lưu Tiểu Du hoảng sợ trợn to mắt dùng hết sức cố gỡ các ngón tay đang siết lấy mình: “Đồ điên! Tôi còn chẳng biết anh là ai, thả tôi ra!”

Lưỡi dao cứ thế tiến gần từng chút một khiến toàn thân cô run rẩy.

“Chu Cập Chi.”

Một giọng nói trầm khàn vang lên trong bóng tối, rõ ràng đến rợn người.

Lục Nghiêm Tranh đứng trong vùng tối dưới ánh trăng. Thân hình hắn cao lớn, chiếc áo khoác hờ trên vai bay trong gió.

Hắn bước từng bước tới mang theo khí thế áp đảo không thể kháng cự. Lưu Tiểu Du như nhìn thấy cọng cỏ cứu mạng.

Nhân lúc Chu Cập Chi sững người liền đẩy hắn ra rồi vừa bò vừa chạy về phía Lục Nghiêm Tranh.

Lúc này cô chẳng nghĩ được gì chỉ muốn rời khỏi tên điên định hủy hoại gương mặt mình kia. Cô không kìm được mà nép lại gần Lục Nghiêm Tranh.

Mùi hương gỗ nhè nhẹ từ người hắn dần bao trùm lấy cô. Nhưng trên gương mặt nghiêm nghị ấy sắc mặt lại vô cùng khó coi. Hắn nhíu mày nhìn về phía Chu Cập Chi.

“Lục tiên sinh.”

Chu Cập Chi lập tức thu lại dáng vẻ cợt nhả, trở nên cung kính. “Tôi… tôi chỉ đùa với cô ta một chút thôi.”

“Tôi không thích đồ của mình bị dính mùi người khác.” Lục Nghiêm Tranh liếc nhẹ lên cánh tay Lưu Tiểu Du, giọng điệu lạnh lùng không chút cảm xúc nhưng khiến người ta run sợ.

Sắc mặt Chu Cập Chi lập tức thay đổi, cúi đầu xin lỗi:

“Xin lỗi.”

Sau này Lưu Tiểu Du mới biết tên Chứ Cập Chi tưởng chừng bất cần đời ấy lại là cánh tay phải đắc lực bên cạnh Lục Nghiêm Tranh.

Chiếc xe lăn bánh chậm rãi trên đường, Lưu Tiểu Du tựa đầu vào cửa kính nhìn ra ánh đèn neon rực rỡ ngoài kia.

“Đang nghĩ gì thế?”

Lưu Tiểu Du giật mình hoàn hồn, thu lại ánh mắt: “Không có gì.”

Cô cụp mắt, chỉ cần nghiêng đầu là có thể thấy tay của Lục Nghiêm Tranh đặt hờ trên đầu gối. Bàn tay trắng trẻo, xương ngón tay rõ ràng. Chiếc đồng hồ tinh xảo lấp lánh dưới ánh đèn mờ.

Lúc này hắn đang ngồi cạnh cô, dù không ngẩng đầu nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt hắn ngang nhiên lướt trên người mình.

Ngồi cùng trong không gian kín thế này khiến cô cảm thấy ngột ngạt liền ngẩng đầu hỏi:

“Tôi mở cửa sổ được không?”

“Được.”

Cửa sổ từ từ hạ xuống, gió mát tràn vào xe khiến Lưu Tiểu Du thấy cơ thể thư giãn hẳn. Cô đón lấy làn gió, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lùi lại nhanh chóng.

Gió thổi bay tóc dài của cô, Lục Nghiêm Tranh ngửi thấy mùi hương tóc dịu nhẹ. Mùi hương mơ hồ lẩn quẩn bên mũi hắn.

Một giây sau, hắn đưa tay ra khẽ vân vê một lọn tóc của cô trên ngón tay. Lưu Tiểu Du cảm thấy có gì đó bất thường, quay đầu lại thì thấy hắn đang nghịch tóc mình.

Cô lúng túng một lúc rồi nhẹ nhàng kéo lại lọn tóc hỏi:

“Chúng ta còn bao lâu mới đến?”

Ngón tay hắn khựng lại khi sợi tóc bị rút ra, hắn thu tay về, chậm rãi đáp:

“Khoảng nửa tiếng nữa.”

Hắn dừng một chút rồi lại nói:

“Đừng có mơ tưởng chạy trốn.”

“Tôi không có.”

“Tốt nhất là vậy.”

Thời gian kéo dài hơn dự kiến. Cao điểm cộng tắc đường làm cho chiếc xe mất gần một tiếng mới đến nơi tổ chức buổi ra mắt. Người phụ trách đã chờ sẵn bên ngoài.

Vừa thấy họ xuống xe, ông ta liền niềm nở bước tới.

Khi nhìn thấy Lưu Tiểu Du ông ta rõ ràng sững người một chút rồi nhanh chóng trở lại bình thường cười tươi bắt tay Lục Nghiêm Tranh:

“Lục tổng, ngài đến rồi.”

Lục Nghiêm Tranh bắt tay nói: “Xin lỗi, đường kẹt xe nên mất chút thời gian.”

Người kia vội xua tay:

“Không sao cả, được Lục tổng đến là vinh hạnh của chúng tôi.”

Rồi ông ta ra hiệu mời vào:

“Lục tổng, mời ngài. Buổi ra mắt sắp bắt đầu rồi.”

Vào hội trường, Lưu Tiểu Du đương nhiên được sắp xếp ngồi cạnh Lục Nghiêm Tranh.

Sau khi bọn họ ngồi vào chỗ, đèn cũng mờ dần và buổi họp báo bắt đầu.

Sau phần mở đầu của MC và bài phát biểu từ đại diện thương hiệu Reiya, các người mẫu lần lượt sải bước trên sàn catwalk. Họ đeo trên mình những bộ trang sức tinh xảo của Reiya.

Mỗi món trang sức đều có thiết kế mới lạ, độc đáo làm toát lên vẻ sang trọng, lấp lánh dưới ánh đèn. Chúng chói lọi đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Nhưng Lưu Tiểu Du lại chẳng có tâm trạng thưởng thức. Cô xem như cưỡi ngựa xem, nhìn qua loa một lúc rồi lén liếc sang Lục Nghiêm Tranh bên cạnh. Lúc này, hắn đang chống tay dưới cằm, ánh mắt và sự chú ý đều tập trung trên sân khấu.

Thấy vậy, Lưu Tiểu Du khẽ dịch người một chút lại nhanh chóng liếc hắn thêm lần nữa. Không phản ứng gì. Cô tiếp tục dịch thêm, cuối cùng toàn bộ cơ thể đã rời khỏi vị trí.

Cô khom người định lặng lẽ chuồn đi mà không ai hay biết. Nhưng vừa kịp mừng thầm được một giây thì cổ tay đã bị ai đó nắm chặt.

“Đi đâu vậy?”

Lưu Tiểu Du thở dài bất lực, quay đầu lại thì gương mặt đã hiện lên nụ cười vô tội xen chút ngọt ngào:

“Lục tiên sinh, con người có ba nhu cầu cấp bách mà.”

Chốc lát sau. Lưu Tiểu Du mặt đen như than bị Lục Nghiêm Tranh “hộ tống” không tình nguyện đi vào nhà vệ sinh. Cô ngồi trong đó rất lâu, đến mức chân bắt đầu tê rần.

Cuối cùng, khi cô sắp từ bỏ thì nghe thấy tiếng giày cao gót vang lên. Buồng bên cạnh mở ra rồi đóng lại sau đó là tiếng xả nước. Như bắt được cọng rơm cứu mạng Lưu Tiểu Du lập tức đứng bật dậy mở cửa, vừa vặn gặp một người phụ nữ vừa đi vệ sinh xong.

“Chào cô.” Lưu Tiểu Du gọi với theo

“Có thể giúp tôi một chuyện được không?”

Người phụ nữ tỏ vẻ nghi hoặc nhìn cô:

“Chuyện gì vậy?”

“Tôi bị người ta giam giữ trái phép, anh ta cứ giữ tôi lại không cho đi. Tôi phải cố gắng lắm mới có cơ hội thoát ra ngoài... Chính là tên Lục Nghiêm Tranh đó, ngoài mặt thì nhã nhặn nhưng bên trong lại là cầm thú!”

Cô cầu khẩn:

“Cô chỉ cần cho tôi mượn điện thoại một lát thôi là được.”

Người phụ nữ đứng yên tại chỗ, ngẩn người mất một lúc lâu rồi chậm rãi đưa tay vào túi xách. Lưu Tiểu Du kích động đến mức tay run lên, mắt không rời khỏi cánh tay đang lục lọi trong túi của cô gái kia.

Nhưng giây tiếp theo, cô như hóa đá tại chỗ.

Người phụ nữ không lấy ra điện thoại mà là một thỏi son môi. Cô ta vuốt lại mái tóc xoăn màu hạt dẻ phía sau rồi đứng trước gương tỉ mỉ tô son đỏ chót rồi khẽ cười:

“Cô gái, cô đang đùa tôi đấy à? Lục Nghiêm Tranh? Ai mà chẳng biết Lục tổng? Lục tổng để mắt đến cô lại còn nhốt cô lại không cho đi?”

Một tràng câu hỏi như thể vừa nghe được chuyện hoang đường nhất thế giới.

Cô ta cất thỏi son vào túi rồi nói:

“Cô gái, bớt mơ mộng đi.”

Nói xong cô ta lắc lư vòng eo như rắn nước rồi rời khỏi nhà vệ sinh. Lưu Tiểu Du đứng ngây tại chỗ, cảm giác như cả thế giới sụp đổ trước mắt. Cô cúi đầu chăm chăm nhìn vào đầu ngón chân mình.

“Chơi đủ chưa?”

Lưu Tiểu Du giật mình ngẩng đầu theo phản xạ. Chỉ thấy Lục Nghiêm Tranh đang đứng trước cửa, một tay đút túi quần. Hắn nheo mắt nhìn cô hỏi:

“Vừa rồi em nói gì?”

Lưu Tiểu Du vô thức lùi lại một bước, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng:

“Không có gì cả... tôi không nói gì hết...”

“Không nói gì hết?”

Khóe môi hắn khẽ nhếch, bước từng bước về phía cô.

“Mặt người dạ thú’?”

Lưu Tiểu Du trợn tròn mắt.

“‘Thú đội lốt người’?”

Lục Nghiêm Tranh càng tiến lại gần, cô càng lùi về sau cho đến khi bị dồn tới góc tường, không còn đường thoái lui. Lưng cô áp vào bức tường gạch men lạnh lẽo khiến cô bất giác rùng mình.