Nói xong cô kéo chăn trùm lên đầu, tiếp tục ngủ.
Trong cơn mơ màng cô chợt cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng. Cô bị ai đó xách ra khỏi chăn.
Đúng vậy, là “xách” ra.
Cô bừng tỉnh mở choàng mắt ra liền thấy Lục Nghiêm Tranh đang đứng trước giường.
“Sao? Còn bắt tôi phải đích thân đến gọi sao?”
Lúc này đầu óc cô hoàn toàn hỗn loạn cô liếc nhìn cánh cửa đã khóa rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt. Lưu Tiểu Du vội túm lấy chăn quấn quanh người giấu đi bộ đồ ngủ mỏng manh:
“Anh… anh vào bằng cách nào?!”
“Quên không nói với em.” Hắn giơ lên trong tay một thiết bị điều khiển màu đen, lắc nhẹ: “Khóa điện tử ở đây đều có thể điều khiển từ xa.”
Hắn thong thả đi tới cửa, lạnh nhạt nói:
“Cho em năm phút.”
Nói rồi liền rời đi không quay đầu lại.
Lưu Tiểu Du ngồi đờ người một lúc trên giường sau đó mới nhận ra: Thì ra cái khóa đêm qua… hoàn toàn vô dụng?!
Lúc này cô mới nhớ lại câu nói “cho em năm phút” của hắn có ý là cho cô thời gian rửa mặt thay đồ. Nếu quá giờ mà chưa xuất hiện… chắc chắn hậu quả không nhẹ.
Nghĩ vậy, cô lập tức lao vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng chạy xuống lầu.
Trong phòng ăn Lục Nghiêm Tranh đang ngồi tại bàn ăn, tay cầm ly cà phê, mắt nhìn tài liệu.
Hôm nay hắn chỉ mặc sơ mi, vài chiếc cúc cổ mở ra để lộ phần cổ rắn chắc và yết hầu nổi bật.
Cô tìm một chỗ cách hắn khá xa để ngồi, lập tức có người mang bữa sáng bày biện gọn gàng trước mặt cô.
Nhìn đống đồ ăn này cô đầy nghi hoặc. Chẳng lẽ sáng sớm gọi cô xuống rầm rộ thế này chỉ để… ăn sáng?
Cô len lén nhìn Lục Nghiêm Tranh nhưng hắn như không nhìn thấy cô vẫn tao nhã dùng bữa ánh mắt chưa từng liếc sang cô một cái.
Bữa sáng này khiến cô ăn chẳng yên chút nào.
Cô luôn cảm thấy việc anh gọi cô xuống đây chắc chắn không chỉ đơn thuần là dùng bữa.
Vì vậy cô chờ hắn lên tiếng, mãi đến khi cô sắp ăn xong Lục Nghiêm Tranh mới chậm rãi đặt ly cà phê xuống, vẫn không ngẩng đầu:
“Tối nay có buổi ra mắt sản phẩm mới của Reiya Jewelry, em chuẩn bị đi.”
“Reiya Jewelry?” Lưu Tiểu Du ngạc nhiên ngẩng đầu. Reiya là thương hiệu trang sức hàng đầu, là lựa chọn yêu thích của giới thượng lưu và minh tinh. Mức giá xa xỉ của nó khiến phần lớn người chỉ dám nhìn mà không dám chạm.
Buổi ra mắt của Reiya lại càng quý hiếm như vàng, nghe nói chỉ có những nhân vật máu mặt, nổi bật nhất trong các ngành nghề mới được mời tham dự.
“Anh bảo tôi đi?” Lưu Tiểu Du ngờ vực không tin nổi tai mình.
Lục Nghiêm Tranh cuối cùng cũng ngẩng mắt lên nhìn cô:
“Hôm qua không phải em còn than rằng ngày tháng chán chường, muốn ra ngoài sao?”
Ngoài cảm giác kinh ngạc cô chẳng còn gì khác. Mắt mở to nhìn hắn, cứng đờ.
“Sao? Không muốn đi à?”
“Không không không, tôi muốn đi!” Lưu Tiểu Du vội vàng đáp, sợ hắn đổi ý.
Thực ra cô không hề hứng thú với trang sức nhưng đây là cơ hội đầu tiên sau nửa tháng cô có thể rời khỏi nơi này. Biết đâu lúc ra ngoài cô có thể tìm cơ hội lén chạy trốn.
“Đừng có mơ chuyện trốn tại buổi lễ.”
Giọng nói điềm tĩnh từ đối diện vang lên, đánh trúng tim đen khiến cô hơi bối rối. Cô khựng lại trong chốc lát rồi lập tức nở nụ cười ngọt ngào:
“Sao có thể chứ? Tôi chỉ là rất vui thôi, không nghĩ gì cả.”
Lục Nghiêm Tranh khẽ nhướng mày, không nói thêm gì.
Thực ra, hắn đã nhận được thiệp mời từ Reiya Jewelry từ trước nhưng vốn dĩ không có hứng thú nên bỏ sang một bên. Tối qua tiếng mèo nhỏ nhà hắn làm ầm lên khiến hắn nhớ đến chuyện này — người ta vẫn nói trang sức chính là cách tốt nhất để làm phụ nữ vui.
Hắn nghĩ dắt "mèo con" đi dạo một chút cũng chẳng sao.