Chương 4: Con mèo nhỏ xù lông

Cô lập tức cảm thấy mình bị đùa giỡn, gương mặt đang cố gắng tươi cười liền sụp đổ liền chất vấn:

“Anh nuốt lời?”

“Tôi hình như chưa từng hứa là em làm tốt sẽ được đi, đúng không?”

Lưu Tiểu Du không muốn tiếp tục chơi trò chữ nghĩa với hắn nữa, dứt khoát nói thẳng:

“Anh rốt cuộc muốn gì? Anh biết hành vi này của anh là giam giữ trái phép không? Hạn chế tự do cá nhân, tội này có thể bị phạt tù ba năm đấy, anh biết không?”

Lục Nghiêm Tranh khẽ cười nâng mắt nhìn cô:

“Em nghĩ nếu không có tôi em còn có thể bình yên đứng đây được sao?”

“Cảm ơn anh đã cứu tôi.” Lưu Tiểu Du đáp khô khốc: “Nhưng đó không phải là lý do để anh nhốt tôi ở đây.”

“Em có thể tự do hành động.” Hắn đứng dậy khỏi sofa lập tức như một bức tường sừng sững trước mặt cô:

“Với điều kiện phải trong tầm mắt của tôi.”

Sắc mặt Lưu Tiểu Du tối sầm. Trong tầm mắt hắn? Khác gì bị quản thúc chứ? Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn:

“Vậy chỉ cần không ở trong tầm mắt anh tôi cứ phải ở mãi cái nơi heo hút chẳng thấy bóng người này sao? Anh có biết nửa tháng nay tôi bị nhốt ở đây không thể đi đâu cũng không ai nói chuyện cùng, sống như thế có bao nhiêu ngột ngạt không?!”

Lục Nghiêm Tranh lẳng lặng nhìn cô lải nhải như súng máy. Một lúc sau hắn chỉ thản nhiên nói ba chữ:

“Tôi biết rồi.”

Hắn giơ tay, véo nhẹ má cô đang phồng lên vì tức giận:

“Vậy sau này tôi sẽ cố dành nhiều thời gian ở bên em hơn.”

Lưu Tiểu Du lập tức xì hơi, cảm giác bao lời mình nói đều như nước đổ lá môn. Cô né đầu tránh khỏi tay hắn còn chùi mạnh lên chỗ vừa bị hắn chạm vào như thể dính phải thứ gì dơ bẩn.

Cô đang định mở miệng nói thêm thì thấy Lục Nghiêm Tranh ung dung cởi cúc tay áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc màu đồng khỏe khoắn.

Lưu Tiểu Du như hóa đá theo phản xạ lùi lại một bước: “Anh… anh làm gì vậy?”

“Tắm.” Hắn cúi đầu nhìn cô từ trên cao: “Không thì em nghĩ tôi còn muốn làm gì?”

Ánh mắt hắn quét qua mặt cô như lột từng lớp da, hương rượu nhàn nhạt từ người hắn như lan khắp không khí quanh cô. Lời nói mang đầy hàm ý khiến mặt cô lại đỏ bừng, đầu óc choáng váng. Cô vội vàng đẩy hắn ra, xoay người chạy thẳng lên lầu, tốc độ nhanh đến mức cứ như sau lưng có quỷ rượt.

Phòng khách rộng lớn lập tức trở lại yên tĩnh.

Dưới ánh đèn vàng dịu Lục Nghiêm Tranh nhìn theo bóng dáng luống cuống chạy trốn nơi đầu cầu thang, đứng yên tại chỗ một lúc.

Rồi khẽ cúi đầu, bật cười một tiếng.

Chạy trối chết lên tầng, vừa vào phòng Lưu Tiểu Du liền khóa cửa lại rồi chui tọt vào chăn, trùm kín người từ đầu đến chân.

Cô chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình trong không gian kín bưng của chiếc chăn. Mặt vẫn còn nóng bừng vì xấu hổ. Nằm một lúc bỗng cô nhớ ra điều gì đó, bật dậy khỏi giường, chạy đến bên cửa.

“Cạch” một tiếng cô cài chốt khóa cửa lại.

Cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm cô quay lại nằm lên giường. Vì ban ngày đã ngủ cả buổi nên giờ chẳng còn chút buồn ngủ nào. Cô mở to mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng lấp lóa chiếu qua bóng cây lay động theo gió.

Không biết đã qua bao lâu, ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Cô lập tức ngồi bật dậy mắt không rời cánh cửa, lắng nghe từng bước chân mỗi lúc một gần, bàn tay nắm chặt lấy mép ga giường.

Chỉ vài giây ngắn ngủi nhưng trong lòng cô lại như trôi qua cả thế kỷ.

Tiếng bước chân dần xa cô mới dần thả lỏng cơ thể.

Dường như chỉ là ai đó đi ngang qua không hề dừng lại trước cửa phòng cô. Thế nhưng Lưu Tiểu Du vẫn cảm thấy bất an cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa khóa kín ấy suốt cả đêm.

Đến gần sáng khi ánh bình minh vừa le lói nơi chân trời cô mới dần thϊếp đi.

Chẳng được bao lâu, một hồi gõ cửa liền đánh thức cô dậy.

Vì tối qua ngủ muộn nên đầu óc cô vẫn còn lơ mơ, nặng trĩu như chưa hề tỉnh ngủ.

Lưu Tiểu Du cáu kỉnh kéo chăn trùm kín đầu để cách ly bản thân khỏi tiếng gõ cửa kia.

Tiếng gõ lại vang lên kèm theo một giọng nam khàn khàn:

“Lưu tiểu thư, cô dậy chưa? Lục tiên sinh mời cô xuống dùng bữa sáng.”

Trong cơn mơ màng cô vẫn nghe rõ lời nói đó. Lười biếng đáp lại:

“Tôi thấy không khỏe lắm, không ăn đâu.”

“Lưu tiểu thư, đây là mệnh lệnh của Lục tiên sinh. Tôi chỉ đến thông báo chứ không phải xin ý kiến của cô. Mong cô nhanh chóng xuống dùng bữa nếu không tôi buộc phải vào mời cô xuống.”

Lưu Tiểu Du giật mình, lập tức mở bừng mắt. Ngay sau đó cô liếc thấy ổ khóa trên cửa vẫn còn cài mới yên tâm thở phào lại chui vào chăn.

“Tôi đã nói không ăn rồi! Lục tiên sinh có tay thì tự đi ăn đi, người lớn rồi còn phải có người ăn cùng à?”