“Biết cách làm đàn ông hài lòng không?”
Nghe vậy, cơ thể của Lưu Tiểu Du cứng đờ trong khoảnh khắc rồi gương mặt lập tức đỏ bừng. Cô vừa xấu hổ vừa phẫn nộ đứng chôn chân tại chỗ trừng mắt nhìn hắn.
“Không. Biết. Gì. Hết!” Cô nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ một, gần như bật ra từ kẽ răng: “Rốt cuộc anh muốn gì?”
Lục Nghiêm Tranh khẽ bật cười.
“Em nói xem?” Hắn chống cằm, giọng hờ hững: “Hay là còn cần tôi dạy cho em?”
Dưới ánh đèn chùm pha lê vàng nhạt, khuôn mặt Lưu Tiểu Du đỏ ửng, đôi mắt to tròn đen láy mở to nhìn hắn trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ đang xù lông vì tức giận.
Nghĩ đến đây Lục Nghiêm Tranh suýt nữa quên mất có con mèo nhỏ được hắn “nuôi” ở đây.
Lục Nghiêm Tranh không khỏi nhớ lại chuyện xảy ra hai tiếng trước.
Khi đó hắn vừa kết thúc chuyến công tác dài nửa tháng vừa xuống máy bay đã lập tức tới biệt thự Vân Uyển để tham dự một buổi tiệc chiêu đãi trong giới kinh doanh.
Những buổi tiệc kiểu này chẳng qua cũng chỉ là xã giao vụ lợi – rượu chè qua lại, lời nịnh nọt vang bên tai khiến hắn cảm thấy phiền lòng.
Có người còn cả gan nịnh bợ: “Nếu Lục tổng không chê có thể qua phòng bên nghỉ ngơi một lát. Tôi có chuẩn bị chút quà nhỏ cho ngài.” Hắn nở nụ cười lấy lòng ẩn ý nói thêm: “Toàn là những mỹ nhân tuyệt sắc, đảm bảo khiến ngài hài lòng.”
Lục Nghiêm Tranh không đáp lời.
Hắn chẳng mấy hứng thú chỉ uống vài ly rồi rời tiệc sớm.
Là nhân vật trung tâm của buổi tiệc việc hắn đột ngột rời đi khiến cả phòng tiệc sững sờ, ai nấy đều ngơ ngác không hiểu mình đã lỡ lời chạm phải điều kiêng kỵ nào.
Một lúc sau mới có người chợt nhớ ra: “Nghe nói Lục tổng xưa nay lạnh lùng vô tình không gần nữ sắc. Anh chuẩn bị mấy thứ đó chẳng phải tự chuốc lấy bực mình sao?”
Trên xe Lục Nghiêm Tranh ngồi xoa nhẹ vùng giữa chân mày, vẻ mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh như chớp. Tài xế lên tiếng hỏi:
“Thưa ngài về Ngự Hoa Loan hay biệt thự Đình Hương ạ?”
Ngự Hoa Loan là căn hộ hắn mua ở gần khu phố tài chính cũng là nơi hắn thường xuyên lui tới. Còn biệt thự Đình Hương do ở xa công ty nên hắn ít khi ghé qua.
Câu hỏi của tài xế lúc này lại bất chợt gợi nhớ cho hắn.
Trước đó không lâu hắn từng “nhặt” một con thú cưng về nuôi ở biệt thự Đình Hương.
Lục Nghiêm Tranh khẽ cong môi cười, suýt nữa đã quên mất con mèo nhỏ đó.
Hắn đưa tay nới lỏng cà vạt, nhàn nhạt nói:
“Về biệt thự.”
“Anh thật là không biết xấu hổ!”
Một tiếng quát tức giận kéo Lục Nghiêm Tranh trở lại thực tại. Hắn nhìn cô gái nhỏ trước mặt, mặt đỏ bừng môi hơi bĩu lên, toàn thân xù lông như con mèo bị chọc giận. Khóe môi hắn khẽ cong lên mang theo ý cười thích thú: “Sao vậy?”
Lưu Tiểu Du ba bước gộp thành hai hầm hầm tiến lại gần, trừng mắt nhìn hắn nói:
“Tôi yêu cầu anh để tôi rời khỏi đây. Ngày mai tôi sẽ đi.”
Khi nói, cô nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt. Lúc này hắn đang ngồi trên sofa nên cô cuối cùng cũng không cần ngẩng đầu nhìn hắn, khí thế lập tức mạnh mẽ hơn hẳn.
Lục Nghiêm Tranh liếc cô một cái, giọng thản nhiên phản vấn:
“Em nghĩ em đi được sao?”
“Vậy anh muốn tôi làm gì thì mới chịu để tôi đi?”
“Tôi nói rồi.” Hắn đáp: “Xem biểu hiện của em thế nào.”
Sau vài giây im lặng Lưu Tiểu Du hít sâu một hơi rồi lập tức đổi sang gương mặt tươi cười ngoan ngoãn còn chớp chớp mắt với hắn.
Lục Nghiêm Tranh nhướng nhẹ đôi mày: “Lại đây.”
Cô rón rén bước tới tiếp tục chớp mắt mấy cái. Rồi cô thấy Lục Nghiêm Tranh từ từ dang tay ra.
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn nhìn chằm chằm vào cô dường như đang chờ cô chủ động.
Lưu Tiểu Du khựng lại vài giây, chợt hiểu ra hắn… đang bảo cô ôm hắn?
Suy nghĩ trong vài giây cô âm thầm tự nhủ: Ôm một cái cũng đâu mất miếng thịt, lỡ đâu hắn vui lên rồi thả mình đi thì sao?
Ừm, cũng có lý. Thôi thì… ôm thì ôm.
Nghĩ rồi cô nghiến răng một cái vươn tay ôm lấy vòng eo thon gọn của hắn.
Khoảnh khắc ấy cô rõ ràng cảm nhận được cơ thể Lục Nghiêm Tranh khẽ cứng lại.
Ngay sau đó một làn hơi nóng áp sát bên tai hắn cúi xuống, giọng trầm khàn:
“Tôi bảo em giúp tôi cởϊ áσ khoác.”
Câu nói vừa dứt gương mặt Lưu Tiểu Du đỏ bừng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, đỏ đến tận mang tai. Cô như bị điện giật vội buông tay ra lùi thẳng mấy bước về sau.
“Anh… anh anh…” Lưu Tiểu Du lắp bắp nửa ngày mà vẫn chưa nói nên lời, chỉ cảm thấy mình mất mặt đến cực điểm: “Sao anh không nói sớm?!”
Bình tĩnh lại đôi chút, cô đành lê bước tới trước bắt đầu tháo khuy áo vest của hắn. Cô cúi đầu nhưng rõ ràng cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hắn như thiêu đốt trên đỉnh đầu.
Cô cố gắng làm ngơ trước ánh nhìn gần như muốn chiếm đoạt ấy, nhanh chóng cởi hết khuy áo cẩn thận giúp hắn cởϊ áσ khoác rồi gấp gọn đặt sang bên.
“Xong rồi.” Cô ngẩng đầu cười với hắn: “Vậy… tôi biểu hiện thế nào?”
“Cũng được.”
Đôi mắt cô sáng lên vui mừng hỏi: “Vậy anh có thể để tôi đi rồi chứ?”
Lục Nghiêm Tranh đưa tay tháo cà vạt, tiện tay ném sang bên: “Không được.”