Chương 2: Biết cách lấy lòng đàn ông không?

Từng hình ảnh trong đêm đó hiện lên rõ ràng như mới vừa xảy ra.

Lưu Tiểu Du bước vào phòng ngã vật xuống giường ngẩn ngơ nhìn ánh sáng lập lòe phát ra từ chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà. Cô nhìn rất lâu sau đó kéo chăn trùm kín đầu.

Lúc đó khi nghe hắn nói cô đã chết lặng không thể thốt nên lời. Chính hắn là người thay cô đưa ra quyết định.

Hắn nheo mắt lại: “Đưa cô ấy lên xe.”

Nói xong một người đàn ông mặc đồ vest đen liền tiến tới xách cô đặt vào xe.

Nhưng ngay khi lên xe cô đã hối hận. Cô biết mình vừa từ hang hùm nhảy vào miệng sói.

Và đúng như những gì cô lo sợ, cô bị nhốt ở nơi này, không có thiết bị liên lạc nào, không thể liên lạc với bất kỳ ai.

Người đưa cô về — Lục Nghiêm Tranh cũng như bốc hơi khỏi nhân gian, không một lần xuất hiện.

Cô nghĩ nếu có thể gặp lại hắn biết đâu có thể thương lượng để được thả đi.

Càng nghĩ đầu óc càng rối bời. Cô xoay người trong chăn nhắm mắt cố ép bản thân ngủ.

Giấc ngủ chập chờn kéo dài rất lâu, khi tỉnh lại thì bên ngoài trời đã tối, bầu trời xanh sẫm điểm vài vì sao lẻ loi.

Nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối.

Ngẩn người một lúc cô lại nhắm mắt muốn ngủ tiếp. Những chuyện đen tối kia chỉ cần ngủ rồi thì sẽ không phải nghĩ đến nữa.

Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê bên dưới vang lên tiếng động cơ xe hơi.

Cô gần như lập tức tỉnh táo.

Hất tung chăn thậm chí chưa kịp xỏ dép cô chạy đến bên cửa sổ sát đất. Dưới lầu một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng, vừa nhìn đã biết vô cùng đắt giá, đang đỗ lại.

Cánh cửa ghế lái mở ra, một người đàn ông mặc đồ đen bước xuống. Sau đó anh ta vòng sang bên kia cung kính mở cửa xe phía sau.

Từ trong xe một người đàn ông cao lớn bước ra.

Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén dường như quét thẳng lên phía cô. Lưu Tiểu Du hoảng hốt quay đầu lại áp sát người vào tường.

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập vang vọng trong l*иg ngực cô.

Là hắn ta. Hắn đã đến.

Cô hít sâu một hơi, định thần rồi đi xuống lầu. Hôm nay cô nhất định phải nói rõ với hắn.

Ở phòng khách tầng một, cô gặp lại Lục Nghiêm Tranh.

Cô ngồi ngay ngắn trên ghế sofa mắt không rời khỏi cánh cửa. Một lúc sau, Lục Nghiêm Tranh bước ra từ màn đêm đen đặc.

Dưới ánh đèn sáng lần đầu tiên Lưu Tiểu Du nhìn rõ khuôn mặt hắn. Ngũ quan sắc nét, góc cạnh rõ ràng. Giống hệt đêm hôm đó, hắn vẫn khoác trên người bộ vest chỉnh chu, vai rộng eo thon, đôi chân dài thẳng tắp.

Lưu Tiểu Du bất giác đứng bật dậy, phát ra một tiếng động nhỏ.

Cùng lúc đó hắn cũng nghiêng đầu nhìn về phía cô.

Ánh mắt giao nhau khiến cô hoảng sợ cảm giác như bị áp lực đè nặng.

Cô cố giữ bình tĩnh: “Lục… Lục tiên sinh.”

Hắn khẽ “ừ” một tiếng, bước đến trước mặt cô rồi dừng lại. Lúc này Lưu Tiểu Du mới nhận ra mùi rượu thoang thoảng từ người hắn. " Hắn đã uống rượu sao?"

Chưa kịp nghĩ nhiều cằm cô đã bị hắn nhẹ nhàng nâng lên.

Cô buộc phải đối diện với hắn, chỉ thấy ánh mắt sắc bén kia lại đang dò xét cô như mọi khi.

“Trông có vẻ gầy đi.” Giọng hắn lạnh lùng: “Người của tôi không tiếp đãi em đàng hoàng sao?”

Lưu Tiểu Du bừng tỉnh, lập tức hất tay hắn ra lui lại vài bước để giữ khoảng cách.

Cô lấy hết dũng khí nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh…” Nghĩ một lát cô lại nói thêm: “Muốn thương lượng.”

Lục Nghiêm Tranh nhướng mày ngồi xuống ghế sofa bắt chéo chân thản nhiên nhìn cô: “Tôi rất bận.”

“…”

Lưu Tiểu Du ủ rũ nói: “Chỉ vài phút thôi, không làm phiền anh lâu đâu.”

Lục Nghiêm Tranh ung dung dựa vào lưng ghế, bất chợt nói: “Xem biểu hiện của em thế nào đã.”

Cô nhìn hắn khó hiểu như không hiểu được ẩn ý trong câu nói ấy.

“Xem em có đủ tư cách để tôi bỏ vài phút ra lắng nghe hay không.”

Lưu Tiểu Du sững sờ vài giây rồi như bừng tỉnh. Cô chạy nhanh vào bếp trong phòng ăn rót một ly nước sau đó chạy trở ra đưa ly nước đến trước mặt hắn.

Chờ một lát, Lục Nghiêm Tranh hoàn toàn không động đậy cũng chẳng có ý định nhận lấy ly nước. Lưu Tiểu Du ngượng ngùng rụt tay lại đặt ly xuống bàn trà.

Cô dè dặt hỏi: “Hay là… Lục tiên sinh muốn uống thứ khác?”

Ánh mắt hắn vẫn dừng lại trên gương mặt cô, thu hết những biến đổi tinh tế trong biểu cảm của cô vào trong mắt. Hắn liếc nhìn những ngón tay đang đan chặt vào nhau của cô.

Khóe môi hắn khẽ cong lên, nụ cười mơ hồ hiện rõ: “Em biết cách làm hài lòng đàn ông không?”