Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm mai, bầu không khí se lạnh của cuối thu len lỏi vào từng ngóc ngách.
Lưu Tiểu Du đứng bên cửa sổ sát đất, kéo cao cổ áo len, trán tựa nhẹ lên tấm kính, lặng lẽ nhìn ánh sáng lờ mờ của ráng chiều đang dần hiện lên từ sau lớp mây xám xa xa.
Cô đã bị đưa đến l*иg giam hào nhoáng này được nửa tháng.
Căn biệt thự ở vùng ngoại ô rộng lớn, mang đậm phong cách Ý. Từ ô cửa sổ, có thể nhìn thấy khu vườn rộng lớn với cây cối um tùm, bóng cây đan xen dưới ánh nắng yếu ớt. Một con đường lát đá thẳng tắp kéo dài đến tận cánh cổng sắt được chạm khắc tinh xảo nơi xa.
Cánh cổng ấy đang bị khóa chặt.
Cô bước xuống lầu, như bị một lực vô hình dẫn lối đi thẳng tới bên cổng. Trên cánh cổng là ổ khóa điện tử hiện đại. Nhìn cánh cổng khép chặt, đôi mày cô khẽ nhíu lại.
“Lưu tiểu thư.”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên khiến cô giật mình, tâm trí bị kéo về hiện tại. Cô nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Đó là người duy nhất cô từng gặp trong biệt thự này — một người đàn ông luôn giữ vẻ mặt vô cảm, toát lên khí chất lạnh lẽo, xa cách. Bình thường không hề thấy bóng dáng hắn đâu nhưng chỉ cần cô có ý định rời đi, hắn lập tức xuất hiện đứng lạnh lùng trước mặt cô như bóng ma canh giữ.
“Trở về đi.” Giọng hắn như băng giá: “Mong Lưu tiểu thư đừng lại gần cổng.”
Hắn nói: “Lục tiên sinh sẽ không hài lòng đâu.”
Cô hơi nghiêng đầu liếc nhìn hắn, không muốn tranh cãi vô ích, chỉ khẽ kéo cổ áo rồi quay người vào trong nhà.
Người được hắn tôn kính gọi là “Lục tiên sinh” chính là người đã đưa cô đến đây.
Lục Nghiêm Tranh.
Chỉ cần nhắc đến cái tên đó, đôi mắt sâu như đáy vực, sắc bén như chim ưng ấy lập tức hiện lên trong trí óc cô.
Cô bất giác rùng mình, tay khẽ đưa lên xoa nhẹ cằm.
Nơi đó như vẫn còn lưu lại hơi ấm nơi đầu ngón tay hắn và cả cảm giác đau nhói khi bị hắn siết mạnh cằm.
Hắn ép cô phải đối mặt, ánh mắt lạnh lẽo, từng chút một quan sát cô như đang giám định một món hàng.
Làm cô không rét mà run.
Từ ngày cô bị đưa về biệt thự này Lục Nghiêm Tranh chưa từng xuất hiện lại.
Ký ức lại kéo cô về đêm định mệnh nửa tháng trước, đêm mà cô lần đầu gặp hắn.
Hôm đó, như thường lệ, cô đi trên con đường phủ đầy lá ngô đồng, vừa rời khỏi một buổi phỏng vấn xin việc thất bại.
Cũng như bao sinh viên mới tốt nghiệp khác, cô đang chật vật trên con đường mưu sinh.
Vừa thở dài vừa lướt trang tuyển dụng trên điện thoại, cô vô tình đυ.ng vào một người đang vội vã từ phía trước tới.
Ly cà phê đổ một nửa, để lại một vết bẩn rõ rệt trên áo len trắng của cô.
Người phụ nữ đối diện luống cuống xin lỗi. Cô ta da trắng, dáng cao, tóc xoăn nâu buông dài, chỉ là có phần rối bời.
“Xin lỗi, xin lỗi…” Cô ta cúi người lau vết cà phê trên áo Lưu Tiểu Du, ánh mắt đầy áy náy.
“Không sao đâu.” Cô khẽ lắc đầu, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc mặt dây chuyền nơi cổ đối phương. Đó là hình một bé trai đang cười tươi, hai chiếc răng sâu to đùng hiện rõ.
Người phụ nữ cười nhẹ khi thấy cô nhìn: “Con trai tôi đấy, thích ăn kẹo nên hỏng hết răng.”
“Dễ thương thật.”
Chỉ vài câu chuyện vụn vặt, cả hai nhanh chóng trở nên thân thiết. Người phụ nữ đó tên là Mạc Nhã.
Nhưng mọi chuyện thay đổi chỉ sau nửa tiếng.
Trong lúc đang trò chuyện, Lưu Tiểu Du nhận thấy Mạc Nhã đột nhiên run rẩy nhìn về phía trước, sắc mặt hoảng loạn.
Cô quay đầu lại thì thấy một chiếc xe đen bóng dừng cách đó không xa, mấy người đàn ông mặc vest đen bước xuống.
Ánh mắt lạnh lùng, dáng vẻ uy hϊếp.
Bọn họ túm lấy cổ áo Mạc Nhã, tra hỏi “thứ đó” ở đâu. Mạc Nhã vừa khóc vừa cầu xin, nói mình không biết.
Lưu Tiểu Du cũng bị nghi ngờ có liên quan và bị truy đuổi.
Trong lúc chạy trốn, cô và Mạc Nhã bị chia cắt. Nhưng đám người kia vẫn bám riết không tha.
Bỗng nhiên cổ của cô bị túm lấy. Người nọ hung tợn nói:
“Con chip ở đâu!”
“Ch-chip gì tôi không biết…” Cô run rẩy trả lời.
Không ai tin lời cô.
Bị đánh đến mức gần như bất tỉnh, cô nằm trên mặt đất, tay cào cát bụi, kéo theo một vệt máu dài.
Nỗi sợ và tuyệt vọng bao trùm lấy cô.
Đúng lúc ý thức dần tê liệt, tiếng động cơ xe gầm rú vang lên như xé rách màn đêm.
Đèn xe bật sáng rực, xua tan bóng tối.
Trong quầng sáng ấy, một bóng dáng cao lớn sải bước tiến đến, đứng thẳng tắp giữa ánh đèn như một vị thần vừa giáng trần.
Bọn bắt cóc thoáng chững lại, nới lỏng tay.
Cô nhân cơ hội lảo đảo bỏ chạy, ngã khuỵu ngay dưới chân người đó.
Đôi giày da sáng bóng. Đôi chân dài thẳng tắp.
Cô ôm lấy chân hắn, giọng run rẩy: “Xin anh… cứu tôi…”
Khi ngẩng đầu, ánh mắt cô chạm thẳng vào đôi mắt đen lạnh lẽo, không một tia dao động.
Chỉ vài giây sau, hắn rút chân ra.
Cô trừng mắt nhìn hành động lạnh nhạt đó, đôi mắt sáng dần tối lại.
Cô vẫn không từ bỏ, lại níu lấy hắn: “Xin anh…”
Sau một khoảng lặng nặng nề, giọng nói lãnh đạm vang lên trên đỉnh đầu: “Cầu xin tôi sao?”
Cô ngẩng lên, ánh mắt lại bừng sáng.
Hắn nhìn cô như đánh giá món đồ rẻ mạt: “Em muốn tôi cứu thì lấy gì trao đổi?”
Cô chết lặng. Cô có gì để trao đổi?
“Tiền… tôi có ít tiền tiết kiệm…”
“Tiền tôi không thiếu.”
Hắn nghiêng đầu, nói chậm rãi: “Tôi đang cần một… con thú cưng biết nghe lời.”