Chương 35

Âm báo tin nhắn kêu lên liên tục không ngừng, Ôn Du thoát khỏi app mở mục tin nhắn lên, liếc mắt một cái thấy tin nhắn của Im Lặng Là Vàng hiển thị trên dầu, bên dưới còn một loạt tin nhắn của những người lạ nữa. Ôn Du ngó lơ tất cả.

Cậu mở tin nhắn của Im Lặng Là Vàng lên: “Vui lòng gửi đồ ăn tới địa chỉ lúc trưa giúp tôi, ngoài ra, xin hãy gửi số điện thoại của shipper giúp tôi luôn.”

Ôn Du thở dài một biết, ngao ngán trả lời: “Được.”

Ôn Du nhìn thoáng qua ba món ăn trước mặt mình, không khỏi cười khổ.

Cứ nghĩ rằng tối nay cậu sẽ được ăn uống thỏa thích một bữa, không ngờ lại bị người cướp giữa đường.

Im Lặng Là Vàng à Im Lặng Là Vàng, rốt cuộc là anh thích đồ ăn tôi nấu hay là cố ý chơi tôi vậy?

Ôn Du lắc đầu, quyết định không nghĩ ngợi lung tung nữa, nhanh chóng giao đồ ăn đi thôi, còn phải thu dọn nhà cửa cho sạch sẽ nữa.

Lát nữa cậu còn phải ra ngoài giải quyết bữa tối nữa đây.

Ôn Du đặt shipper trước rồi lấy hộp cơm cá nhân mới mua hôm nay ra rửa lại sạch sẽ, đổ hai món đầu cá vào rồi đậy kín nắp để giữ nhiệt, sau đó rót nốt canh đậu hũ lá kỷ tử vào một hộp khác, bảo quản cẩn thận. Cậu còn tỉ mỉ xào thêm món rau xanh, xới cơm đầy đủ bỏ hết vào túi giữ nhiệt giao cho shipper nhanh chóng giao qua cho Im Lặng Là Vàng.

Nhìn shipper đi rồi, cậu nghĩ tới lúc trước Im Lặng Là Vàng muốn biết số điện thoại của shipper, cậu vào lại app, đang tính gửi tin nhắn qua cho người kia thì lại chần chờ.

Sau khi Im Lặng Là Vàng có được số điện thoại của shipper rồi, có khi nào anh ta sẽ thông qua shipper để gặng hỏi địa chỉ của mình không?

Có điều, dù cậu có không cho, chờ tới lúc shipper tới giao hàng người ta lại hỏi, đến lúc đó địa chỉ cũng chẳng giữ kín được nữa. Vậy nên, cậu đưa hay không đưa cũng khác gì đâu, chi bằng cậu cứ thoải mái đưa cho người ta, tránh người ta lại nghĩ mình keo kiệt.

Ôn Du nhắn số điện thoại của shipper cho Im Lặng Là Vàng, bên kia trả lời tin nhắn rất nhanh: “Đã nhận được, cảm ơn cậu. Phiền cậu ở nhà chờ, đừng đi đâu cả.”

Ôn Du ngẩn ra: “Bạn còn việc gì nữa sao?”

Im Lặng Là Vàng: “Tôi có đặt một phần đồ ăn tối, đến lúc đó sẽ nhờ shipper giao qua cho cậu luôn.”

Ôn Du mở to mắt nhìn, vẻ mặt chẳng thể nào tin nổi.

Anh ta cướp bữa tối của mình, rồi lại đền cho mình một bữa tối khác, làm trò gì vậy trời?

Ôn Du tức tới bật cười, bực mình nói với di động: “Tôi cảm ơn cả nhà anh, anh muốn ăn thì nói sớm với tôi một tiếng, để tôi khỏi phải nấu có tí đồ ăn thế kia, cũng đâu mượn anh phí tâm tư như thế làm gì.”

Ý tốt của ông lớn cậu nhận rồi, đừng có gây phiền thêm nữa.

Ôn Du rep lại ngay: “Cảm ơn ý tốt của anh, có điều không cần đâu, tí nữa tôi ra ngoài ăn cũng được.”

Im Lặng Là Vàng: “Lâm Uyên Các.”

Ôn Du ngẩn ra, Lâm Uyên Các chuyên về cá, nên món cá của Lâm Uyên Các cực nổi tiếng ở thành phố Lâm.

Ôn Du đã muốn được nếm thử từ lâu rồi, khổ nỗi ngưỡng cửa của Lâm Uyên Các quá cao, cậu vào không nổi, chỉ có thể tiếc nuối.

Không ngờ Im Lặng Là Vàng lại đặt cá của Lâm Uyên Các cho cậu!

Rốt cuộc anh ta là ai vậy? Tiêu tiền mát tay thế!

Ôn Du cân nhắc một lúc, cuối cùng cũng không từ chối nổi.

“Cảm ơn!”

“Đừng khách sáo!”

Giản Mặc nhếch môi cười, xử xong.