Ôn Du nào biết mình chỉ nấu một món canh thôi đã bị người ta nhìn chằm chằm, sau khi cậu đổ canh ra tô thì đầu cá kho cũng được hầm xong. Cậu mở nắp nồi, chỉ thấy đầu cá nằm giữa lớp nước sốt sánh đặc thơm nồng, được bao bọc bởi những lát hành tây trắng ngà tươi rói và những khoanh ớt xanh mướt. Nó không còn căng cứng như khi vừa chiên xong, mà mang vẻ thong dong lười nhác của kẻ đã ăn uống no say, khiến người ta không kìm được muốn cắn một miếng, để xem liệu có trào ra dòng nước sốt thơm ngậy ngập đầy khoang miệng hay không.
Ôn Du hít hít mũi, hương đậu tương vàng nồng nàn lập tức ùa vào mũi, khiến người ta nuốt nước bọt ừng ực.
Cậu mở lửa lớn nấu cho nước sốt đặc lại, cậu tắt bếp bày ra đĩa, lại rải thêm một lớp hành lá. Tức thì, trên chiếc đầu cá được bao bọc bởi lớp sốt sánh mịn bỗng điểm thêm những chấm xanh biếc lấp lánh, càng khiến người ta thèm chảy nước miếng.
Ôn Du rất hài lòng với tác phẩm của mình, cậu bưng món lẩu niêu đầu cá đã làm xong từ trước qua luôn, bày song song với món đầu cá kho: “Được rồi, tối nay nấu lẩu niêu đầu cá và đầu cá kho đã thành công mỹ mãn rồi.”
Giọng cậu vừa dứt, trong phòng livestream vang lên tiếng loa thông báo: “Người xem Im Lặng Là Vàng đã trở thành fans top 1, tặng Ôn Du một phần quà "Lễ Hội"!”
Ôn Du ngẩng phắt đầu lên, trên mặt để lộ sự kinh ngạc.
Im Lặng Là Vàng?
Anh ta lại đập quà "Lễ Hội"?
Không đúng, không phải anh ta không thích món ăn mình nấu sao?
Sao lại đập quà làm gì?
Lẽ nào anh ta lại định cướp bữa tối của cậu à?
Trong đầu cậu đang nghĩ thì thấy ngay bình luận vàng chói đặc biệt: “Mấy món ăn này có thể tặng cho tôi không?”
Ôn Du ngã ngửa người luôn: Không được đâu, ông lớn ơi, anh không chơi thế được đâu á!
Đây là cơm chiều của cậu mà, cậu cực khổ vất vả mãi mới nấu ra được, dựa vào đâu mà anh ta lại tới cướp của cậu chứ.
Khu bình luận cũng im ắng được mấy giây rồi bắt đầu sục sôi.
[Im Lặng Là Vàng!]
[Ông lớn!]
[Giữa trưa ông lớn đã yêu cầu đồ ăn rồi, tối lại tới đòi, chứng tỏ điều gì đây? Chứng tỏ trù nghệ Ôn Ôn nhà mình thuộc dạng đỉnh của chóp, thu phục được dạ dày của đại gia này rồi!]
[Vớ vẩn, trù nghệ Ôn Ôn nhà ta đương nhiên khỏi bàn rồi!]
……
Giản Mặc nhìn bình luận mọi người nhắn lại như đạn bay, thầm nghĩ, đúng là tay nghề không tệ. Nhưng quan trọng nhất là, đồ ăn cậu ta làm ra kí©h thí©ɧ anh muốn ăn bất chấp.
Bằng không có làm ngon mấy đi nữa mà anh không muốn ăn thì cũng thế thôi.
Nghĩ tới đây anh lại hưng phấn hẳn, đêm nay lại có lộc ăn.
Cuối cùng Ôn Du cũng tỉnh táo lại, giọng nói mang theo đôi phần xin lỗi, cậu nói: “Cảm ơn Im Lặng Là Vàng đã tán dương tay nghề nấu nướng của tôi. Tôi vô cùng vinh hạnh. Có điều tối nay tôi chỉ nấu phần cho 1 người ăn thôi, không thể chia cho anh được. Nếu anh thực sự thích món tôi làm, hay là anh gửi tin nhắn riêng cho tôi muốn ăn món gì, tôi xem lúc nào đó làm rồi mời lại anh, được không?”