Chương 10

Giản Mặc cưỡng bách chính mình dời tầm mắt đi.

Nói không ăn là không ăn!

Không biết hộp đồ ăn ấy có ai dùng qua rồi, ghê chết được!

Không ăn!

Chết cũng không ăn.

Nhưng mắt không nhìn nhưng cũng không cản được mùi thơm chui vào chóp mũi anh, anh nhịn không được hít sâu một hơn.

Thơm quá!

Muốn ăn!

Đột nhiên Giản Mặc đứng bật dậy, đi tới cửa sổ sát đất, mở cửa kính đang bị đóng kín trước mặt ra, cảm giác thèm ăn không hiểu sao vừa mới chồi lên cũng bị thổi bay đi mất.

Giản Mặc thở dài một hơi nhẹ nhõm, anh đã bảo mà, chẳng có gì là không khắc phục được cả!

Kết quả ngay sau đó, cái bụng anh lại kêu o o.

Trong đầu lại không khống chế được nhớ tới từng màn trong buổi livestream đó. Sườn hấp khô nóng hôi hổi, màu hồng nhuận sáng bóng như đang rải một lớp dầu óng ả chảy xuôi. Trên mặt sườn còn điểm thêm chút mè đen lưa thưa. Từng làn hương thơm lan ra. Không đúng, đó không phải hạt mè, không biết là hạ gì mà lại có mùi thơm độc đáo tới vậy.

Còn món thịt ba chỉ chiên giòn kia nữa, bên ngoài vàng ươm giòn xốp, phảng phất như có thể nhìn thấy lớp dầu đang rung rinh trên đó nhưng lại không khiến người ta cảm thấy dầu mỡ ngán ăn, chỉ thấy nước miếng chảy ròng ròng.

Thêm cả món cải ngồng xào, dầu mỏng bao lấy rau xanh giòn giòn làm người ta muốn cắn một miếng, thử xem liệu có ngọt thanh như trong tưởng tưởng không.

Ý chí của Giản Mặc bắt đầu dao động.

Không thì nếm thử một miếng xem sao?

Lâu lắm rồi anh không hề có cảm giác thèm ăn tới vậy. Không hiểu sao hôm nay xem phải livestream ẩm thực đó lại đột nhiên muốn ăn tới thế. Chuyện này không bình thường chút nào.

Anh phải nếm thử xem hai món ăn này rốt cuộc có gì đặc biệt.

Đúng chính là như thế.

Giản Mặc quay lại bàn làm việc, đồ ăn trên đó không còn nóng hổi bốc khói như lúc vừa mở ra nữa nhưng nhìn một cái vẫn cứ khiến người ta thèm ăn như cũ.

Giản Mặc vươn tay định lấy đũa gắp nhưng lại phát hiện không có đũa.

Anh cầm túi giữ nhiệt qua xem nhưng bên trong cũng không có!

Giản Mặc cạn lời luôn, đến cả đôi đũa cũng không bỏ vào cho người ta, đồ keo kiệt!

Anh vươn tay bấm số nội bộ, Lý Ba nhanh chóng nhấc máy: “Giản tổng, anh ăn xong rồi sao?”

Giản Mặc hừ lạnh: “Anh bảo tôi dùng tay ăn bốc à?”

“Dạ?” Lý Ba ngơ ra, chớp chớp mắt rồi mới phản ứng lại: “Xin lỗi anh tôi không chú ý, tôi đưa đũa lên cho anh ngay đây.”

Lý Ba nhanh chóng cầm đũa vào.

Anh chàng còn muốn ở lại xem Giản Mặc có ăn được thật không rồi mới đi: “Mấy món ăn này ngửi mùi đã thấy thơm lắm rồi, hương vị chắc chắn không tệ đâu ha?”

Giản Mặc nặng nề nhìn anh chàng một cái: “Phải mời anh ăn?”

“Dạ không cần. Anh ăn đi, tôi ra ngoài trước.”

Lý Ba nhanh chóng chuồn mất dạng.

Chờ Lý Ba đi rồi lúc này Giản Mặc mới nhìn về phía đồ ăn trước mặt, trên mặt còn lộ ra vẻ ghét bỏ.

Hộp cơm cũ thế kia, không biết bao nhiêu người dùng qua rồi nữa.

Ăn không vô, thật sự ăn không vô!

Anh quay mặt đi, rồi lại bị mùi thơm của món ăn hấp dẫn.

Thôi bỏ đi. Anh gắp một miếng không tiếp xúc với hộp cơm, chắc là không sao đâu nhỉ.

Giản Mặc nhìn về phía món sườn hấp khô đầu tiên, cẩn thận gắp một miếng chính giữa. Lúc này anh mới chú ý tới, trên mặt sườn không chỉ có hạt đen đen mà còn có cả tỏi băm nhuyễn và hành lá non thái nhỏ nữa.

Hạt màu đen nho nhỏ kia thì ra là đậu đen băm nhỏ, mùi vị vô cùng đặc biệt, là hương vị của đậu lên men.

Anh nhẹ nhàng cắn một miếng, thịt liền lóc ra khỏi xương trơn tuột vào miệng. Anh tỉ mỉ nhấm nháp, bên ngoài hơi hơi cay nhẹ, thịt mềm mịn hòa cùng đậu tương và tỏi băm nhuyễn tạo nên hương vị đặc biệt. Trong nháy mắt đủ loại hương vị tràn trong khoang miệng lấp đầy vị giác khiến con người ta cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Lúc này một hương vị nhẹ nhàng thoang thoảng mang theo kí©h thí©ɧ tươi mát lại xuất hiện. Đó là hương vị của hành lá thái nhỏ, nó xua tan đi cảm giác ngấy của dầu mỡ làm cho hương vị món ăn trở nên hoàn chỉnh càng mê người hơn.