Chương 93

Hề Chính đang nằm trên sofa, có vẻ đã uống rượu, mặt hơi ửng hồng.

“Kỳ phát tình của tôi bị rối loạn.” Giản Văn Minh nói: “Anh biết tại sao kỳ phát tình của tôi lại rối loạn không?”

Hề Chính bèn mở mắt nhìn cậu.

Giản Văn Minh nói: “Bởi vì tôi kết hôn hai năm rồi mà vẫn chưa được đánh dấu.”

Hề Chính nói: “Cậu đang oán tôi?”

Giản Văn Minh đáp: “Tôi chỉ nói cho anh biết tại sao tôi lại vào kỳ phát tình thôi.”

Hề Chính bèn nói: “Uống thuốc chưa?”

“Uống rồi, không tác dụng.”

Sắc mặt Hề Chính càng đỏ hơn, dường như không chỉ đơn giản là say rượu.

Giản Văn Minh ngẩn ra một chút, hỏi: “Anh… đến kỳ nhạy cảm rồi à?”

Hề Chính không nói gì, chỉ kéo cà vạt ra, có vẻ nóng lắm.

Tim Giản Văn Minh đập nhanh hơn, vừa căng thẳng, vừa phấn khích.

Hề Chính đến kỳ nhạy cảm.

Hình như là chuyện tốt đây.

Cậu bèn tiến một bước về phía Hề Chính.

Hề Chính mở mắt nhìn cậu, nói: “Nếu cậu không muốn bị tôi đánh dấu, tốt nhất nên tránh xa tôi ra.”

Cậu dừng lại, khóe môi như cười như không, nhìn Hề Chính chằm chằm.

“Đã khó chịu như vậy, sao không tìm người giải quyết đi?”

Hề Chính bèn nói: “Cậu nghĩ tôi là loại người tùy tiện tìm người giải quyết sao?”

Giản Văn Minh nói: “Ai mà biết được.”

Hề Chính bèn nhìn cậu chằm chằm.

Giản Văn Minh xoay người, trở về phòng mình.

Về đến phòng, cậu lôi lọ pheromone đã mua ra, xịt lại khắp phòng lần nữa.

Tốt nhất là khó chịu chết hắn đi.

Tâm trạng cậu vui vẻ hẳn lên, mở điện thoại, bật một bài hát.

Bài hát của anh trai cậu, [Huyết Tinh Ái Tình Cố Sự] (Câu chuyện tình yêu đẫm máu).

Quá đã, nốt cao của anh trai cậu thật sự làm người ta chấn động tâm can.

Cũng không biết Hề Chính có nhận ra giọng hát của anh trai cậu không.

Cậu hơi lo lắng, lại muốn chơi trò kí©h thí©ɧ, thử xem sao. Cứ thế nghe đi nghe lại hai lần, đột nhiên nhớ tới buổi công diễn thứ tư của [Tinh Nguyệt Chi Chiến].

Kỳ này anh trai cậu mở màn, không biết đã hát xong chưa.

Cậu mở livestream xem thử, phát hiện đã chiếu đến phần của Cố Vân Tương rồi.

Cố Vân Tương mặc đồ cổ trang, ánh mắt mê hoặc, tóc vẫn là kiểu hiện đại, nhưng bộ hồng y trên người lại tung bay phiêu dật.

Thật ra nếu bỏ qua nhân phẩm, Cố Vân Tương đúng là tuyệt phẩm nhân gian, vóc dáng mềm mại cao ráo, eo thon, khung xương cân đối, đầu nhỏ, mặt nhỏ, ngũ quan tinh xảo, không trang điểm đã là tuyệt sắc, chỉ cần trang điểm hơi lộng lẫy một chút là đẹp đến kinh hồn động phách.

Kiểu trang điểm và biểu cảm mê hoặc này hợp với cậu ta hơn cả hình tượng hắc hóa, cậu ta thực sự làm được ánh mắt đưa tình trong mỗi cái liếc nhìn.

Cậu bất giác xem hết cả màn trình diễn.