"Bảo mọi người đừng về vội, ở lại họp một lát."
Ông nói với nhân viên bên cạnh.
Nghe ông nói vậy, trong văn phòng vang lên một tràng kêu than: "Đạo diễn ơi, đã hơn mười hai giờ rồi!"
Trần Duệ đứng dậy nói: "Mọi người tập trung ở phòng họp, chúng ta họp xong sớm thì mọi người được về sớm, mai cho phép các cậu ngủ nướng."
Lý do ông mở cuộc họp là vì rating kỳ này quá cao.
Rating thấp thì buồn thật đấy, nhưng cao quá cũng dễ khiến người ta đau đầu.
Cao đến một mức độ nhất định rồi thì muốn cao hơn nữa cũng khó.
Thậm chí có thể sẽ tụt xuống.
Suy cho cùng, một chương trình tạp kỹ dù hot đến mấy thì cũng sẽ có một kỳ đạt đỉnh, sau đó giảm nhẹ, cuối cùng đêm chung kết mới đạt đỉnh cao lần nữa. Đây là xu hướng rating thường thấy của các chương trình tạp kỹ.
Phong thái vương giả của Giản Văn Khê đã lộ rõ, năng lực chiến đấu còn vượt xa sức tưởng tượng của họ.
Anh quá mạnh, nên đối thủ có vẻ hơi yếu thế.
Chương trình sẽ không còn đủ kịch tính, hấp dẫn nữa.
"Khán giả có cảm giác mới mẻ, có sự kỳ vọng ở cậu ấy đúng không?"
"Tôi thấy bây giờ mọi người nhìn cậu ấy qua một lớp "filter" rồi, với lại nhiều người có tâm lý rất lạ, đó là đều mong cậu ấy có thể đánh bại Cố Vân Tương."
"Có lẽ vì Cố Vân Tương quá nổi, cũng quá lợi hại, nên khán giả thích thú khi thấy có người còn lợi hại hơn, khiến một ngôi sao lớn phải chịu lép vế."
"Đúng vậy, tối nay rating bùng nổ là vì khán giả đã mong chờ trận PK giữa cậu ấy và Cố Vân Tương từ lâu rồi. Kết quả là tối nay họ thực sự PK, mà cậu ấy còn thắng nữa, khán giả không phấn khích mới lạ."
Mọi người xôn xao bàn tán lý do tại sao tối nay số phiếu của Giản Văn Khê lại áp đảo Cố Vân Tương.
Trần Duệ xoay xoay cây bút trong tay, nói: "Đây mới là kỳ thứ tư, cậu ấy lên ngôi vương có phải hơi sớm không? Tôi cảm thấy Cố Vân Tương rõ ràng là hơi đuối sức rồi."
"Đó còn là chuyện nhỏ, tôi vừa nghe Tiểu Đặng, người quay phim theo sát Cố Vân Tương, nói là Cố Vân Tương hình như có chút bất ổn về cảm xúc. Cuối cùng, cậu ta còn không tham gia phần liên khúc mà đi thẳng về phòng luôn."
"Lát nữa tôi sẽ đi tìm cậu ta nói chuyện." Trần Duệ nói: "Bây giờ mọi người về suy nghĩ xem làm thế nào để "ghìm" Giản Văn Khê lại một chút."
"Tiếp theo không phải là nhóm bảy người sao? Hai người thì có thể đứng yên trên sân khấu hát, hoặc diễn một vở nhạc kịch, nhưng bảy người thì rõ ràng là không được rồi. Trình độ không đồng đều, có người kỹ thuật hát không tốt thì chắc chắn không thể hát những bài "khủng" được nữa. Độ khó của bài hát giảm xuống thì phải dùng vũ đạo để bù đắp, mà Giản Văn Khê nhảy cũng thường thôi phải không?"
"Nhưng tôi thấy mọi người đã ưu ái cậu ấy lắm rồi, e là cậu ấy nhảy dở tệ thì mọi người cũng khen dễ thương cho xem."
"Lập một đội mạnh để đối đầu với cậu ấy đi." Có người đề nghị.
"Thứ hạng phiếu của cậu ấy sắp đuổi kịp Cố Vân Tương rồi. Nếu không phải fan Cố Vân Tương tối nay điên cuồng đẩy phiếu thì có lẽ cậu ấy đã hạng nhất rồi. Nhưng fan Cố Vân Tương không trụ được lâu đâu, nhiều nhất là mai mốt, Giản Văn Khê sẽ lên ngôi đầu bảng thôi. Cậu ấy nổi tiếng như vậy, thực lực lại mạnh, nếu tôi là thực tập sinh thì tôi cũng muốn vào đội cậu ấy. Người chọn cậu ấy chắc chắn rất nhiều, chẳng lẽ cậu ấy lại đi chọn người yếu để lập đội sao? Trước hết, Chu Tử Tô chắc chắn sẽ chọn cậu ấy."
"Có thể nói chuyện với Chu Tử Tô xem sao." Lương Âm nói với Trần Duệ: "Để cậu ấy vào nhóm của Cố Vân Tương, hoặc một mình dẫn dắt một nhóm. Dù sao thì cậu ấy cũng nổi tiếng như vậy, cuối cùng chắc chắn sẽ được ra mắt trong nhóm thôi."
"Tính cả nhóm chờ, tổng cộng là năm nhóm bảy người. Trong số người mới, Chu Tử Tô và Lưu Tử Nghĩa thực ra có thể tách ra mỗi người một nhóm."
Trần Duệ suy nghĩ một lát rồi nói với nhân viên: "Gọi Chu Tử Tô đến văn phòng đợi tôi."
Nhân viên lập tức đi liên lạc với Chu Tử Tô.
Chu Tử Tô đang ăn cơm cùng Giản Văn Khê và mọi người trong nhà ăn thì thấy một nhân viên vỗ vai mình rồi thì thầm gì đó.
Người đông, ồn ào náo nhiệt, nên Giản Văn Khê cũng không kịp hỏi có chuyện gì, chỉ nhìn Chu Tử Tô đi ra ngoài.
Sau vòng loại thứ tư, giờ tính cả thí sinh trong nhóm chờ, tổng cộng chỉ còn lại ba mươi lăm người: hai mươi thực tập sinh ngôi sao và mười lăm thực tập sinh mới.
Tiếp theo, thể lệ cuộc thi ngày càng khắc nghiệt, sau hai kỳ thi đấu nhóm bảy người, sẽ chỉ còn lại hai mươi người.
Ai cũng muốn ở lại đến cuối cùng.
Vì vậy, việc chọn đội trở thành một chuyện cực kỳ quan trọng.
Trong phòng tập nhảy, mấy người mới đang thảo luận vấn đề chia nhóm sắp tới: "Ai mà không muốn vào đội của anh Giản chứ, cậu không muốn à?"
"Đội anh Giản nhiều nhất là có năm suất thôi nhỉ, Tử Tô chắc chắn một suất rồi."
"Anh ấy ít nhất cũng sẽ tìm hai thí sinh ngôi sao, đám người mới như chúng ta nhiều nhất chỉ còn hai suất thôi."
"Anh Trịnh Thỉ chắc chắn sẽ cùng nhóm với anh ấy. Anh Lục Dịch dạo này cũng thân với anh ấy lắm, vừa diễn xong đã chủ động qua chúc mừng anh Giản rồi."
"Anh Lục Dịch mạnh lắm đó, thực lực của anh ấy phải trong top 4 rồi chứ nhỉ? Tôi nghĩ anh ấy sẽ dẫn đội riêng đó. Nếu anh ấy cũng qua đội anh Giản, thêm cả Tử Tô nữa thì đội họ vào thẳng chung kết luôn à?"
"Đúng đó, tôi nghĩ chưa chắc Tử Tô đã vào đội anh Giản đâu."
"Tốt nhất là họ đừng vào, thế thì chúng ta mới có cơ hội."
"Sao các cậu ai cũng muốn vào đội anh Giản thế, tôi thấy anh Vân cũng mạnh mà, theo anh ấy cũng ổn đó chứ."
"Cậu ta thua anh Giản ba lần rồi còn gì."
"Nếu không phải kỳ thứ ba Tử Tô bị ốm thì ở buổi công diễn đó, chưa chắc anh ấy đã thắng được anh Giản đâu nhỉ?"
"Suỵt!"
Mọi người vội vàng quay đầu lại thì thấy Cố Vân Tương đi ngang qua cửa phòng.
Cố Vân Tương vừa từ văn phòng của tổ đạo diễn đi ra.
Cậu ta cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Trần Duệ đã gợi ý cho cậu ta về việc lập đội.
Nhưng cậu ta lại không lên tiếng phản đối. Cậu ta vừa cảm thấy nhục nhã, vừa chấp nhận.