Chương 7

Trong lúc mơ hồ, nàng nghe thấy giọng nói của Lâm Uyên vọng qua tấm bình phong: “Tích nương vẫn chưa sinh sao?”

Bà đỡ vội vàng đáp lời. Sau đó là một khoảng lặng ngắn, rồi giọng nói lạnh lùng của Lâm Uyên vang lên: “Không sao, nhanh chóng dùng thuốc. Hài tử là quan trọng.”

Giọng nói ấy, lạnh như băng.

Từ ngày nàng gả cho Lâm Uyên đến nay đã tám năm, trong suốt thời gian đó, hắn vẫn luôn là người ôn hòa, xa cách. Hai vợ chồng sống với nhau mà khách khí như người dưng.

Nhưng Mạnh Tích Cùng chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày, hắn lại dễ dàng bỏ rơi nàng, mặc kệ sống chết.

Người hầu bên cạnh nàng là Mộc Lan sợ hãi né tránh ánh mắt, run rẩy bưng tới một chén thuốc, ép nàng uống cạn.

Nàng trừng mắt nhìn bóng người sau tấm bình phong, lòng vẫn chưa từng tỉnh táo đến thế. Đứa bé đã không thể giữ lại, còn Lâm Uyên... hắn lại muốn nàng chết.

Giữa tiếng khóc oe oe đầu tiên của đứa trẻ chào đời, Mạnh Tích Cùng trút hơi thở cuối cùng.

Nàng ra đi trong hoài nghi và oán hận, nhưng chẳng hề bước đến âm tào địa phủ như lời đồn, mà lại lẩn quẩn trong Lâm phủ, tận mắt chứng kiến Lâm Uyên rước một nữ nhân khác về nhà.

Người đó tên là Lê Sương, từng là thị thϊếp của Dĩnh Vương. Một năm trước Dĩnh Vương bị đày, nàng cũng bị đuổi khỏi phủ, sau đó được Lâm Uyên âm thầm chuộc về, an trí bên ngoài.

Hắn nói đó là con gái thầy mình, xét cả tình lẫn lý đều nên chăm lo vài phần.

Thế mà sau khi nàng chết, Lê Sương liền đường hoàng bước vào Lâm phủ, ở ngay trong viện của nàng từng ở, ôm đứa trẻ mà nàng phải đánh đổi cả mạng sống để sinh ra.

Lâm Uyên nhẹ nhàng nói với người đàn bà nhút nhát, xinh đẹp ấy: “Nàng không thể sinh con cũng không sao. Từ nay về sau, đây là con ruột của chúng ta.”

Mạnh Tích Cùng chợt hiểu ra tất cả.

Nàng đã lấy Lâm Uyên bảy năm mà chưa từng mang thai, không phải vì nàng không thể sinh, mà là bởi vì hắn chưa từng muốn nàng sinh con.

Nàng chỉ có thể mang thai lần đó, vì người trong lòng hắn không thể sinh, nhưng lại cần một đứa trẻ.

Bao nhiêu năm qua, Lâm Uyên không hề có thị thϊếp, không phải vì giữ gìn thân mình, cũng chẳng phải vì yêu nàng. Hắn chỉ chung thủy với người thật sự trong tim mình mà thôi.

Thật là nực cười đến đáng thương!

Mạnh Tích Cùng nhìn đôi nam nữ kia, hận đến nghiến răng. Nàng muốn kéo bọn họ cùng chết, nhưng cuối cùng chỉ có thể bất lực đứng nhìn. Không biết đã qua bao lâu, trước mắt nàng tối sầm lại, rồi tỉnh dậy, đã quay về năm Hưng Tám.

Năm ấy, nàng vừa tròn hai mươi, mới gả cho Lâm Uyên được hai năm. Muội muội nàng khi ấy vẫn chưa xuất giá.

Mạnh Tích Cùng ngồi lặng rất lâu trên giường, ngắm nhìn căn phòng vừa quen thuộc vừa xa lạ. Bỗng nhớ đến muội muội, nàng chẳng nghĩ thêm điều gì, lập tức lên xe ngựa trở về Mạnh gia.

Kiếp trước như một giấc mộng dài. Ngoài nỗi oán hận tột cùng, điều khiến Mạnh Tích Cùng day dứt nhất chính là muội muội của mình Mạnh Thủ Thiện.

Từ nhỏ hai chị em đã nương tựa lẫn nhau sau khi mẹ mất sớm, tình cảm khăng khít khó ai sánh bằng. Nào ngờ lớn lên, hai người lại cùng rơi vào cảnh ngộ bi thương, đều gặp phải kẻ không ra gì.

Nàng lấy phải Lâm Uyên vô tình bạc nghĩa, còn muội muội thì gả cho Thôi Hành là kẻ cũng chẳng đem lại kết cục tốt đẹp gì.

Trước khi thành thân, Thôi Hành đã đem lòng yêu một cô gái mồ côi. Nhưng Thôi gia sao có thể để con trai cưới một người thấp kém như thế làm chính thê? Không thể chống lại gia đình, Thôi Hành đành chấp nhận lấy muội muội nàng theo lệnh bề trên. Nhưng sau đó hắn lập tức đưa cô gái mồ côi kia ra bên ngoài làʍ t̠ìиɦ nhân, rồi từ đó sống luôn ở bên ngoài, chẳng màng đến vợ con hay gia đình.