Nhà họ Mạnh chưa từng chia ra ở riêng, cả đại gia đình vẫn sống cùng nhau. Mạnh Thủ Thiện dẫn thị nữ trở về Đông Khóa Viện, vừa bước vào cổng đã thấy một tiểu nha hoàn chạy ra đón, nói nhỏ: “Nhị nương đã về rồi ạ. Vừa nãy đại nương bỗng nhiên trở về, hình như mới khóc, hiện đang đợi nhị nương trong phòng.”
Mạnh Thủ Thiện kinh ngạc, vội vã nhấc váy, rảo bước băng qua hành lang viện.
Đại tỷ của nàng là Mạnh Tích hơn nàng ba tuổi, là chị cùng mẹ. Tình cảm hai người từ nhỏ đã rất thân thiết. Hai năm trước, tỷ ấy gả cho Lâm Uyên độc tử của gia đình Lâm Tương.
Sau khi lấy chồng, Mạnh Tích sống ở một đầu thành khác, chuyện bên ấy lại bận rộn nên trừ dịp lễ Tết, cũng ít có dịp trở về nhà. Lần này đột nhiên xuất hiện, lại mang vẻ đau buồn, hiển nhiên là có chuyện chẳng lành.
“Đại tỷ!”
Mạnh Thủ Thiện vội vã bước vào tiểu viện của mình, vừa vào đã thấy một bóng người ngồi lặng lẽ trước cửa sổ. Không ai khác, chính là đại tỷ mà nàng đã mấy tháng chưa gặp lại.
Vừa chạm mặt, Mạnh Thủ Thiện lập tức sững người. Người chị vốn luôn chăm chút dung nhan, luôn giữ gìn thể diện và hiếm khi để lộ tâm sự, nay hai mắt sưng đỏ, sắc mặt tiều tụy đến khó tin.
“Đại tỷ, sao vậy? Có phải ở Lâm gia bị ức hϊếp gì không?”
Mạnh Thủ Thiện vừa bước nhanh đến gần, liền bị tỷ tỷ nắm chặt tay kéo lại.
Ánh mắt chị nàng nhìn nàng đầy xúc động, gọi nhũ danh thân mật từ thuở nhỏ: “Tròn Tròn…”
Vừa cất lời, nước mắt liền lăn dài từ khóe mắt chị.
Mạnh Thủ Thiện không rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết ngồi xuống bên cạnh, mặc cho tỷ tỷ ôm chặt lấy mà òa khóc, nàng nhẹ nhàng vỗ về vai chị, dịu giọng an ủi: “Cứ khóc mãi cũng mệt thân… Có chuyện gì, nói ra đi, để chúng ta cùng nhau tìm cách.”
Lời an ủi là thế, nhưng trong lòng Mạnh Thủ Thiện lại không ngừng suy đoán. Trong nhà không có biến gì, vậy hẳn là ở Lâm gia đã xảy ra chuyện lớn.
Tỷ phu Lâm Uyên, người từng đỗ Thám Hoa năm Hưng thứ sáu, là một trong những tài tử nổi danh nhất kinh thành. Chẳng những văn chương xuất chúng, mà thi họa cũng nổi tiếng tuyệt vời. Tuổi trẻ đã được bổ làm Giám sát ngự sử, khi đại tỷ gả vào Lâm gia, không biết bao nhiêu cô nương trong kinh ngưỡng mộ.
Bao năm nay, mỗi dịp lễ Tết về thăm nhà, tỷ tỷ luôn mỉm cười nói mình sống rất tốt. Nhưng Mạnh Thủ Thiện cũng từng nghe vài lời đồn râm ran, nói tỷ đã gả vào Lâm gia hai năm mà vẫn chưa có tin vui, bởi vậy bị mẹ chồng ghét bỏ.
Chẳng lẽ lại là vì chuyện con cái mà bị trách mắng? Hay là cãi nhau với tỷ phu?
Khi nàng còn đang lo lắng suy nghĩ, liền nghe tỷ tỷ nghẹn ngào lên tiếng: “Tròn Tròn… ta muốn ly hôn với Lâm Uyên.”
Mạnh Thủ Thiện thực sự sững sờ.
Từ trước đến nay nàng biết đại tỷ vẫn luôn dành tình cảm cho Lâm Uyên. Mỗi lần nhắc đến phu quân, tỷ đều mỉm cười, chưa từng than phiền hay nói xấu nửa lời. Trong kinh, nhà quan quyền quý nào mà không có thϊếp? Vậy mà Lâm Uyên cưới vợ đã hai năm, trong phủ chỉ có một mình tỷ làm chánh thất. Dù vậy, vẫn thường xuyên bị mẹ chồng dùng lời lẽ khó nghe châm chọc, mà tỷ vẫn luôn nhẫn nhịn.
Vậy mà giờ đây, lại nói muốn ly hôn?
“Đại tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Mạnh Thủ Thiện siết nhẹ tay chị, thấp giọng hỏi.
Nhưng Mạnh Tích nghe xong chỉ lắc đầu, không biết phải mở miệng thế nào. Nàng cũng không thể đem điều kỳ lạ đã xảy ra với chính mình kể ra, bởi ngay cả bản thân nàng cũng còn chưa hiểu được đó là chuyện gì.
Chỉ mới một canh giờ trước, nàng vẫn còn nằm trong phòng sinh ở Lâm phủ, vật lộn suốt đêm nhưng mãi vẫn chưa sinh được đứa con đầu lòng. Đó là đứa trẻ mà nàng mong ngóng suốt bảy năm ròng. Dù đau đến mức tưởng như sắp chết đi, nàng vẫn cắn răng chịu đựng.