Chương 9

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc qυầи ɭóŧ ren hình chữ T trên người Trần Niệm, Trần Từ lại một lần nữa rơi vào im lặng vì sốc.

Tổng lượng vải của nó e rằng còn chưa bằng một bàn tay của cậu.

Lớp ren đen ôm sát làn da, sợi dây mảnh nhỏ hằn lên, khiến Trần Từ chỉ cần liếc mắt một cái là lập tức ngượng chín mặt, vội vàng quay đi.

Còn cậu thì mặc một chiếc qυầи ɭóŧ bốn góc màu xám vô cùng bình thường.

Theo lời Trần Niệm, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy "héo" rồi.

Nhưng cậu không trêu chọc Trần Từ nữa. Nhìn phản ứng thuần khiết này, cậu liền biết ngay anh trai mình chắc chắn thuộc loại Omega kiểu mẫu.

Hai người mặc quần của đối phương, chỉnh trang lại quần áo lẫn nhau.

Bây giờ, Trần Từ đã thay bộ đồ jeans thoải mái với áo khoác và quần yếm, còn Trần Niệm khoác lên mình chiếc áo choàng trắng tinh khiết của Hoàng tử phi.

Họ có cùng một đôi mắt màu hổ phách, cùng mái tóc đen mềm mại. Giống như… đang soi gương và nhìn thấy chính bản thân mình.

"Xong rồi, giống lắm." Trần Niệm đánh giá Trần Từ, vươn ngón tay chọc vào khóe môi bất động của anh trai: "Nếu biểu cảm sinh động hơn chút thì tốt, chúng ta đóng giả đối phương thì cũng phải bắt chước cả tính cách nữa chứ."

"Ừ." Trần Từ gật đầu: "Anh vốn ít nói, em chỉ cần đừng hoạt bát quá là được."

"Nhìn ra rồi." Trần Niệm chống cằm suy nghĩ: "Từ lúc gặp nhau đến giờ anh chưa cười lần nào, vậy đóng giả em chắc sẽ hơi khó đây… Nhưng cũng không cần phải thế, anh chỉ cần ra ngoài với danh nghĩa Trần Niệm là được, không cần phải cố bắt chước tính cách của em."

"Em có mối quan hệ xã hội nào cần duy trì không?" Trần Từ hỏi.

"Không, chỉ cần diễn trước mặt chú Giang là đủ. Nếu có ai khác đến bắt chuyện thì cứ mặc kệ."

Trần Từ đồng ý. Cậu tháo chiếc vòng tay thông minh, đưa cho Trần Niệm:

"Cái này cũng phải đổi, nếu không sẽ bị lộ. Trong thiết bị có nhật ký ghi chép của anh, em có thể xem trước để hiểu thêm về cuộc sống của anh, chuẩn bị cho kỹ càng."

Trần Niệm ngẩn người, chưa vội nhận lấy: "Có gì riêng tư mà em không nên biết không?"

Trần Từ lắc đầu:

"Không sao. Cuộc sống của anh vốn chỉ là một buổi triển lãm nhàm chán, chẳng có gì không thể xem."

Nghe vậy, Trần Niệm bỗng cảm thấy có chút chua xót. Ngay cả việc ra ngoài ngắm cảnh, anh trai cũng phải lén lút, đủ để cậu đoán ra đại khái hoàn cảnh của anh mình.

Cậu nhận lấy vòng tay, cũng tháo thiết bị của mình đưa cho Trần Từ:

"Được rồi, vậy khi nào đổi lại?"

"Năm ngày sau. Tuần sau anh phải đi kiểm tra sức khỏe. Trong khoảng thời gian này, chúng ta cố gắng ghi lại nhật ký để tránh thiếu thông tin khi đổi lại."

Trần Niệm gật đầu. Trần Từ thực sự rất chu đáo, chỉ vài câu đã sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy.

Ngược lại, Trần Niệm lại có chút áy náy vì từ trước đến nay cậu chưa bao giờ có thói quen ghi chép nhật ký.

Hai người nhập vân tay vào thiết bị của nhau, trao đổi một số mật mã quan trọng, cuối cùng đổi cả vòng đeo cổ chống cắn dành cho Omega.

Trần Từ dặn dò Trần Niệm tất cả những gì có thể nghĩ đến. Nghĩ ngợi một lúc, cậu nói thêm:

"Nếu thực sự gặp khó khăn không thể giải quyết, cứ tìm Shafray, anh ta sẽ giúp."

Trần Niệm mất hai giây mới nhớ ra cái tên này:

"Vị hôn phu của anh?"

"Ừ, lần này anh ra ngoài cũng là nhờ anh ta che chắn hệ thống giám sát. Năm phút nữa anh phải về rồi, lộ trình quay về có sẵn trong thiết bị, cứ đi theo là không có vấn đề gì."

"Được."

Bầu không khí trong nhà vệ sinh thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Trần Niệm nhìn anh trai, người vẫn chưa quen với trang phục mới, bỗng bước lên trước, ôm chầm lấy anh trai.

"Cảm ơn anh."

Mùi hương dạ lan nhàn nhạt hòa quyện trong không khí, mùi tin tức tố quen thuộc của họ, nhưng lúc này lại phát ra từ cơ thể đối phương.

Trần Từ nhẹ nhàng vỗ lên lưng em trai, khẽ nói:

"Đi đi, trải nghiệm cuộc sống lẽ ra phải thuộc về em."

"Năm ngày sau gặp lại."

"Năm ngày sau gặp."

Đến thời điểm hẹn trước với Shafray, hai người rời khỏi nhà vệ sinh. Trần Niệm mở bản đồ lộ trình, đi theo hướng dẫn trên thiết bị.

Trần Từ đứng yên nhìn bóng dáng cậu khuất dần ở cuối hành lang, hít sâu một hơi, sau đó xoay người bước về hướng ngược lại.

Cậu cũng nên đi tìm tự do của mình rồi.

Lộ trình trên thiết bị của Trần Từ vô cùng chi tiết.

Trần Niệm băng qua những con hẻm và tòa nhà xa lạ, né tránh những camera giám sát chưa được vô hiệu hóa, cuối cùng thuận lợi đến được điểm hẹn.

Hoàng tử Shafray, với mái tóc bạch kim xoăn nhẹ, đang chờ sẵn.

Nghe thấy tiếng bước chân vội vã, hắn ngước mắt lên nhìn, ngón tay lướt nhanh trên thiết bị để hủy bỏ chế độ gây nhiễu hệ thống giám sát. Giọng nói bình thản:

"Đi thôi."

Trần Niệm bắt chước giọng điệu của Trần Từ, khẽ đáp:

"Ừm."

Sau đó, cậu theo sau Shafray rời khỏi tòa nhà.

Vị Đại hoàng tử hoàn toàn không nhận ra, chỉ trong bốn mươi phút ngắn ngủi, Hoàng tử phi của hắn đã bị đánh tráo thành một người khác.

Trần Niệm âm thầm thở phào. Xem ra cậu và Trần Từ thực sự rất giống nhau, ngay cả vị hôn phu của anh trai cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.