"Khó khăn lắm mới có một cơ hội lên đây, không thể lãng phí được."
"Được." Trần Từ đồng ý, nhưng lại không biết nên nói gì.
Trong mắt cậu, tất cả mọi thứ đều tĩnh lặng như mặt nước chết, không có gì đáng để háo hức hay mong chờ.
Nhưng với Trần Niệm, đây lại là một trải nghiệm chưa từng có, khiến cậu tràn đầy khao khát.
Một người sống dưới ánh mặt trời rực rỡ, là vị Tuyển Đế Hầu cao quý và Hoàng tử phi, một người lại lẩn khuất trong bóng tối nơi thành phố ngầm, chỉ có thể dựa vào giấy thông hành của người khác để có cơ hội bước chân lên trên.
Nhưng họ vốn dĩ là anh em ruột.
Tất cả danh hiệu và vinh quang mà Trần Từ đang có, lẽ ra cũng nên thuộc về Trần Niệm.
Dù Trần Niệm không nói ra, nhưng từ những mẩu chuyện cậu kể, Trần Từ vẫn có thể đoán được phần nào hoàn cảnh của em trai.
Với những người ở tầng lớp thượng lưu, thành phố ngầm chỉ là một nơi hỗn loạn và bẩn thỉu.
Nhưng đồng thời, đó cũng là biểu tượng của tự do.
Một thứ mà cậu chưa bao giờ có được.
Quyết định chỉ đến trong chớp mắt.
Không ai có thể ngờ rằng, một Hoàng tử phi luôn được xem như búp bê sứ lại dám táo bạo đến mức này.
"Trần Niệm." Giọng Trần Từ rất khẽ: "Em có muốn trải nghiệm cuộc sống ở đây không?"
"Gì cơ?" Trần Niệm chớp mắt rồi cười phá lên: "Tất nhiên là có rồi, ai mà chẳng muốn sống ở tầng trên chứ? Nhưng mà chắc chú Giang sẽ không đồng ý đâu. Bao nhiêu năm nay chú ấy không hề cho em lên đây."
"Vậy em hãy thay anh sống ở đây vài ngày, tự mình đi nhìn, đi làm những gì em muốn biết."
Đối diện với ánh mắt trợn tròn vì kinh ngạc của em trai, Trần Từ kiên định nói ra suy nghĩ trong lòng:
"Anh sẽ thay em quay về thành phố ngầm."
"Chúng ta… hoán đổi thân phận."
Hôm nay chắc chắn sẽ là ngày hoang đường nhất trong cuộc đời của Trần Niệm.
Cậu theo chân Derek lên tầng trên để xem cuộc diễu hành hoàng gia, không ngờ lại tình cờ gặp được người anh ruột thất lạc bấy lâu trên tầng cao nhất của tháp đồng hồ.
Hai anh em nhận nhau trong nhà vệ sinh, ngồi trên bậc thang kể về cuộc sống của mình, rồi sau đó, anh trai cậu nói:
"Chúng ta đổi thân phận đi."
Và cậu đồng ý.
Rõ ràng, gan bọn họ cũng lớn ngang nhau.
Hiện tại, hai người đang đổi quần áo.
Trần Niệm cởϊ áσ khoác jeans, vắt lên vách ngăn, sau đó cởi chiếc áo đen bó sát. Khi lớp vải mỏng được cởi ra, hình xăm trên bụng cậu hoàn toàn lộ rõ trước mắt Trần Từ.
Trần Từ không kiềm được mà nhìn chằm chằm vào hoa văn đối xứng ôm lấy đường nét cơ thể kia vài giây. Cậu có cảm giác hình xăm này không chỉ đơn giản là một hình xăm bình thường.
Nhận ra ánh mắt anh trai, Trần Niệm liền nảy ra ý định trêu chọc. Cậu chộp lấy tay Trần Từ, đặt ngay lên hình xăm trên bụng mình.
"Tò mò lắm à?"
Cảm giác làn da mềm mại ấm áp bất ngờ truyền đến khiến Trần Từ giật nảy, theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng lại bị Trần Niệm giữ chặt.
Trần Từ rất ít khi tiếp xúc thân thể với người khác. Cậu có thân phận tôn quý, mọi người luôn phải giữ khoảng cách, mà bản thân cậu cũng không phải kiểu người chủ động gần gũi với ai.
Chưa kể lúc này, cả hai đều đang trần trụi phần thân trên.
Vẻ mặt cứng đờ của Trần Từ chính là điều mà Trần Niệm muốn thấy. Dù chỉ mới quen chưa lâu, nhưng cậu đã đoán được anh trai mình là kiểu người khá kiệm lời và trầm mặc.
Cảm nhận được sự căng cứng của Trần Từ, Trần Niệm bật cười. Đợi đến khi lòng bàn tay anh trai truyền hơi ấm lên da, cậu mới chậm rãi buông tay ra:
"Nhìn đi."
Làn da nơi được bàn tay Trần Từ chạm vào bỗng chốc biến đổi. Những đường nét trong suốt trên hình xăm dần đậm màu, lộ ra sắc đỏ rực rỡ, trông như bị nhuộm bằng máu.
"Đỉnh lắm đúng không? Em tự xăm đấy."
Trần Niệm không nói nốt vế sau, khi cảm xúc dâng trào, màu sắc của hình xăm sẽ càng trở nên mãnh liệt hơn.
Cậu sợ sẽ dọa Trần Từ.
Trần Từ chỉ khẽ gật đầu. Cậu thu tay về, rũ xuống bên người, vô thức dùng ngón tay chà nhẹ lòng bàn tay mình, vẫn chưa quen với cảm giác tiếp xúc ban nãy.
Hai người tiếp tục thay đổi quần áo.
Trần Niệm vuốt nhẹ lớp vải mềm mại của chiếc áo dài, kinh ngạc vì mặc nó lại phiền phức đến vậy. Nếu không có Trần Từ giúp, chỉ riêng mớ dây lằng nhằng này cũng đủ để cậu loay hoay hơn mười phút.
Cậu giơ cổ tay lên, quan sát tỉ mỉ, phát hiện ra hoa văn màu vàng trên áo thật sự được thêu bằng chỉ vàng.
Còn Trần Từ cũng đang cúi đầu nghiên cứu bộ đồ mới. Đây là lần đầu tiên cậu mặc quần áo bó sát thế này. Lớp vải ôm chặt lấy cơ thể, làm nổi bật từng đường nét. Nhưng điều khiến cậu khó chịu nhất chính là phần ngực, mọi chi tiết nhỏ đều trở nên quá rõ ràng.
Cậu kéo áo ra một chút, nhưng vừa buông tay, lớp vải lại bật trở về vị trí cũ, càng khiến mọi thứ thêm phần nổi bật.
Sau lưng cậu là một khoảng trống lạnh toát, vì đây là một chiếc áo hở lưng.
Trần Từ vội mặc áo khoác jeans vào, cài cúc đến tận trên cùng.
Rồi đến quần.