Chương 6

Trong lúc đó, đoàn diễu hành tiến vào sân trong để nghỉ ngơi giữa chặng đường.

Shafray xuống ngựa, chui vào trong xe, không nhịn được mà nhắm mắt lại, khẽ thở dài.

Dù cưỡi ngựa có vẻ oai phong lẫm liệt, nhưng thực tế là hắn vừa buồn ngủ, vừa bị nắng chiếu nóng cả người.

Ngồi trong xe, Trần Từ lặng lẽ liếc nhìn hắn, sau đó nhích sang một bên nhường chỗ, rồi lấy từ tủ nhỏ ra một chai xịt chống nắng đưa cho Shafray.

Cổ tay của Omega lộ ra từ tay áo thêu hoa văn vàng phức tạp, trắng muốt như sứ.

Trần Từ lại nhìn ra ngoài cửa sổ, sau một thoáng im lặng, khẽ nói:

"Tôi muốn ra ngoài."

Shafray nhận lấy bình xịt, xịt vài lần lên cánh tay và cổ đang nóng rát vì nắng:

"Vẫn là chỗ cũ à?"

"Ừm."

"Tôi đưa cậu đi." Shafray đáp lời, uống hai ngụm nước rồi dặn: "Nhớ quay về đúng giờ, tôi không thể giấu được lâu đâu."

"Cảm ơn." Trần Từ khẽ gật đầu, thần sắc vẫn lãnh đạm như cũ, dường như chẳng còn gì có thể khiến cậu vui vẻ được nữa.

Cậu vén nhẹ tà áo bào trắng dài quá gối, bước xuống xe theo sau Shafray, cùng vị Đại hoàng tử tiến vào tòa nhà, giả vờ như đi vào nhà vệ sinh.

Chỉ khi có Shafray bên cạnh, Trần Từ mới không bị ai theo dõi.

Hai người đi đến cửa nhà vệ sinh, Shafray lấy thiết bị cá nhân ra, xâm nhập vào hệ thống an ninh gần đó, tạm thời vô hiệu hóa camera trên đường đi của Trần Từ.

Hành động thành thạo như vậy, rõ ràng không phải lần đầu tiên.

"Đi đi, cậu chỉ có năm phút thôi, cố gắng nhanh lên."

Trần Từ gật đầu, lại một lần nữa nói: "Cảm ơn."

Tinh thần lực của Alpha lặng lẽ bao phủ, theo sát Trần Từ, bảo đảm cậu có thể rời khỏi tòa nhà thuận lợi, hướng đến tháp chuông cách đó trăm mét.

Shafray đứng tại chỗ đợi đến khi hệ thống giám sát khởi động lại, xác nhận camera không ghi lại hình ảnh của Trần Từ rồi mới quay về đội ngũ diễu hành.

Sau một khoảng nghỉ ngắn, đoàn diễu hành sắp tiếp tục, quản gia đến kiểm tra tình trạng của Trần Từ.

Vừa thấy ông ta đến gần xe ngựa, Shafray đã nói trước: "Cậu ấy ngủ rồi."

Quản gia gật đầu, không nhìn vào trong xe nữa, cũng không làm phiền Trần Từ.

Shafray lại leo lên chiến mã, phía sau hắn là một cỗ xe trống không.

Không ai có thể ngờ rằng vị Đại hoàng tử tôn quý lại đang nói dối.

Đây là sự bù đắp của hắn dành cho Trần Từ. Với tư cách là vị hôn phu, Shafray hiểu rõ cuộc sống mà Trần Từ phải chịu đựng bấy lâu nay.

Tháp Trắng chẳng qua chỉ là một chiếc l*иg son xa hoa, nhốt chặt Omega, đến cả việc ra ngoài cũng phải trải qua từng lớp phê duyệt.

Trần Từ rơi vào hoàn cảnh này không chỉ vì hôn ước giữa hai người, hắn chỉ có thể giúp cậu trong khả năng của mình.

Đoàn diễu hành tiếp tục, nhưng Trần Từ, người đáng lẽ phải ngồi trong xe ngựa, đã đến được tháp chuông.

Con đường này cậu đã đi rất nhiều lần, sớm đã quen thuộc. Không biết từ khi nào, gần như mỗi khi có những sự kiện lớn như thế này, Trần Từ đều sẽ tranh thủ lẻn ra ngoài một lúc dưới sự che chở của Shafray.

Đó là khoảng thời gian tự do hiếm hoi của cậu.

Cậu men theo cầu thang, đi thẳng lên tầng cao nhất của tháp chuông.

Nhìn bề ngoài Trần Từ có vẻ gầy yếu, nhưng thể lực lại rất tốt, đi liền hơn hai mươi tầng chỉ hơi thở dốc một chút.

Sắp đến nơi rồi. Cậu không kiềm chế được mà tăng tốc bước chân, rời khỏi cầu thang, đi qua hành lang vắng người.

Không ngờ rằng, ngay khi quẹo qua góc hành lang, cậu lại đυ.ng phải một người.

"Ưʍ."

"A!"

Cú va chạm rất mạnh, cả hai đồng thời bật ra tiếng kêu đau. Trần Từ lùi lại hai bước, theo phản xạ cất lời xin lỗi:

"Xin lỗi—"

Thế nhưng ngay khi thấy rõ người trước mặt, toàn bộ âm thanh đều nghẹn lại trong cổ họng.

Đôi mắt hổ phách của cậu mở to, tràn đầy sự kinh ngạc không thể tin nổi.

Lần đầu tiên trong đời, Trần Từ lộ ra vẻ mặt hoảng hốt như vậy.

Đối diện với đôi mắt hổ phách cũng tràn đầy kinh ngạc kia, Trần Từ nhanh chóng phản ứng lại.

Cậu chộp lấy cổ tay chàng trai trước mặt, kéo cậu ta đi nhanh về phía nhà vệ sinh gần nhất.

"Đợi, đợi đã!" Đối phương rõ ràng vẫn chưa hoàn hồn: "Cậu là ai? Sao cậu lại—"

Vừa hỏi nhưng Trần Niệm cũng không quá vùng vẫy, cứ thế bị kéo đi.

Dù gì thì việc lén lút trốn ra ngoài lại đυ.ng trúng một người có gương mặt giống hệt mình cũng quá sức kỳ quái.

Ngay cả khi đã cố trấn tĩnh lại, trong đầu Trần Niệm vẫn không ngừng nảy sinh hàng loạt suy nghĩ kỳ lạ.

Có lẽ cậu là một người máy sinh học được sản xuất hàng loạt, còn người trước mặt chính là một phiên bản giống hệt cậu.

Những năm qua Chú Giang trốn chui trốn nhủi có khi nào là vì đã đánh cắp cậu từ nơi nào đó không?

Nhưng không đúng, rõ ràng cậu đã lớn lên từ bé, người máy đâu có khả năng trưởng thành.

Hay là ai đó đã phẫu thuật thẩm mỹ để có khuôn mặt giống cậu? Nếu vậy thì còn không đáng tin bằng giả thuyết đất sét kỳ lạ đến từ hành tinh khác đang xâm chiếm Trái Đất để ăn đất nữa.

Trần Từ nhanh chóng kéo Trần Niệm vào nhà vệ sinh, mạnh tay đóng cửa lại.

Trong tháp chuông không thiếu thiết bị giám sát, chỉ có nhà vệ sinh là góc chết không bị theo dõi.