Chương 5

Dưới ánh mắt đầy khao khát của những cư dân đến từ thành phố ngầm, cánh cửa thang máy dần mở ra hai bên, một tia nắng xuyên qua, chiếu rọi vào khoang thang máy.

"Đến rồi."

Derek quay sang nhìn Trần Niệm. Ánh sáng ấm áp xuyên qua đám đông, chiếu lên khuôn mặt của Omega đang đứng trong góc, làm cho đôi mắt hổ phách của cậu trở nên trong suốt như thủy tinh, ánh lên sắc vàng nhàn nhạt.

Hai người hòa vào dòng người bước ra khỏi thang máy khổng lồ, đặt chân lên tầng cao nhất của Tín hiệu Thần Sa.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của những loài hoa xa lạ và chút hơi nước mát lành.

Trần Niệm không kiềm được mà hít sâu một hơi. Không khí nơi đây hoàn toàn khác biệt, không còn mùi hôi thối của rác rưởi và nước thải, cũng không có mùi pheromone hỗn hợp lẫn lộn của đủ loại người.

Những người sống trên tầng cao nhất, bất kể là Omega hay Alpha, đều kiểm soát chặt chẽ pheromone của mình để tránh gây ra những rắc rối không cần thiết.

Tấm thẻ thông hành của Derek chỉ giới hạn trong khu vực tổ chức cuộc diễu hành hoàng gia, nhưng như vậy cũng đã đủ để khiến Trần Niệm hài lòng.

"Sắp bắt đầu rồi."

Derek nắm lấy tay Trần Niệm một cách đương nhiên, như thể cậu đã là Omega của hắn từ lâu: "Đi sát tôi, nơi này đông người lắm, cẩn thận kẻo lạc."

Trần Niệm đi cạnh Derek, ánh mắt hướng về thành phố phía xa.

Những tòa kiến trúc phức tạp vươn cao như khu rừng thép khổng lồ, ánh mặt trời có thể xuyên qua mọi khung cửa sổ, những cơn mưa tự nhiên rơi xuống tấm kính trong suốt thay vì những ống thoát nước bẩn.

Không có tình trạng rò rỉ điện thất thường, không có sự tù túng dưới lòng đất, nơi đây, con người sống tự do dưới bầu trời, tận hưởng thiên nhiên.

Đường phố đã được dọn sạch từ sớm, người dân thành phố ngầm đứng sau hàng rào bảo vệ và lớp cảnh giới, háo hức chờ đợi đoàn diễu hành hoàng gia đi qua.

Trần Niệm vẫn đi bên Derek, nhưng tâm trí đã sớm bay đến nơi khác.

Cậu nhìn thấy tháp đồng hồ tráng lệ ở phía xa, những kim đồng hồ khổng lồ đang lặng lẽ dịch chuyển theo thời gian.

Đó là công trình cao nhất trong khu vực này, nếu có thể đứng trên đó, cậu sẽ thu toàn cảnh nơi đây vào tầm mắt. Được chạm vào gió và ánh nắng, thậm chí có thể vươn tay chạm vào những đám mây gần ngay trước mặt.

"Đến rồi kìa!"

Không biết ai trong đám đông đã hô lên một tiếng, lập tức khiến cả khu vực trở nên xôn xao. Những người đến sau phải đứng ở phía sau, ai nấy đều cố gắng kiễng chân hoặc leo lên chỗ cao hơn để nhìn rõ phía dưới.

Từ đầu bên kia của con phố, đoàn diễu hành tiến tới. Lớp hàng rào bảo vệ điện tử được kích hoạt, tạo thành một tấm lá chắn vô hình.

Trần Niệm không mấy quan tâm đến cái gọi là diễu hành hoàng gia. So với những nhân vật mà cậu còn chẳng nhớ nổi tên, tháp đồng hồ vẫn hấp dẫn hơn nhiều.

Mãi đến khi đoàn diễu hành đi được nửa chặng đường, Trần Niệm mới lưu luyến thu lại tầm mắt.

Cậu ngẩng đầu, qua tấm lá chắn điện tử trong suốt, nhìn thấy chiến mã máy móc đang sải bước đi qua trước mặt mình.

Những con chiến mã bạch kim cao lớn, từng khớp nối, từng đường nét đều mang theo vẻ đẹp kỳ diệu của sự hòa trộn giữa máy móc và sinh học.

Ngồi trên lưng ngựa là một Alpha mặc trang phục hoàng gia, thân hình thẳng tắp, đôi tay thon dài nắm chặt dây cương.

Mái tóc bạch kim dưới ánh nắng sáng rực, đôi mắt màu tím violet bình tĩnh nhìn về phía trước.

Hắn chính là Đại hoàng tử của Đế quốc, Shafray Vitaliyevich, ung dung tiến về phía trước.

Sau lưng hắn là một cỗ xe cơ khí cũng sang trọng không kém. Tấm kính trên cửa sổ xe được phủ một lớp vật liệu chỉ có thể nhìn từ trong ra ngoài, khiến người ngoài không thể nhìn thấy bên trong. Nhưng điều đó không ngăn được sự tò mò của đám đông về người đang ngồi trong đó.

Bởi vì bên trong chính là vị Hoàng tử phi tương lai của Đế quốc, cũng là hậu duệ duy nhất của Đại Nguyên Soái Trần Úy.

Thân phận của Hoàng tử phi vẫn luôn là một bí ẩn. Trong thời đại thông tin tràn lan như hiện nay, ngay cả tên của người ấy cũng chưa từng được công bố, huống hồ là dung mạo.

Người ta chỉ biết rằng từ nhỏ, Hoàng tử phi đã được nuôi dưỡng trong Tháp Trắng. Tất cả những tin tức về người ấy đều mơ hồ, khiến cho những câu chuyện xung quanh càng thêm phần bí ẩn.

Trần Niệm chỉ nhìn lướt qua vài phút, đợi khi vị Đại hoàng tử và Hoàng tử phi đi qua, cậu lại không nhịn được mà đưa mắt về phía tháp đồng hồ.

Không biết bao giờ mới có cơ hội lên đây lần nữa...

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Trần Niệm bỗng có một ý tưởng táo bạo.

Đoàn diễu hành dần đi xa về phía bên kia con phố.

Derek thu lại ánh nhìn, đưa tay xoa nhẹ chóp mũi.

Cũng như nhiều Alpha khác ở đây, hắn vẫn đang cố gắng hít sâu, muốn thử cảm nhận xem liệu có thể ngửi thấy pheromone phát ra từ cỗ xe kia hay không.

Người ta đồn rằng vị Hoàng tử phi ấy là một Omega cao cấp hiếm có trong hàng trăm năm. Hắn không mong được tận mắt thấy người, chỉ cần được ngửi thử mùi hương pheromone ấy thôi cũng đã là một vinh hạnh.

Nhưng tất nhiên, Derek chẳng ngửi thấy gì cả.

Có hơi thất vọng, nhưng cũng chẳng sao, vì hắn còn có Trần Niệm bên cạnh.

Derek nhanh chóng gạt bỏ mộng tưởng xa vời, quay sang nói với Omega bên cạnh: "Trần Niệm, đúng lúc gần đây có một quán bar, chúng ta đi..."

"Ơ? Người đâu rồi?"

Alpha hoang mang nhìn quanh. Nơi mà Trần Niệm vừa đứng, chẳng biết từ lúc nào đã trống không.