Chương 4

Mãi đến khi xuất phát vào ngày hôm sau, Trần Niệm vẫn không nhớ ra Alpha kia tên gì. Chỉ khi nhìn vào thẻ thông hành, cậu mới thấy dòng chữ "Derek".

Cậu tạm thời ghi nhớ cái tên đó, dù sao thì đối phương cũng đã có lòng tặng cậu một món quà không tệ.

Mỗi khi có sự kiện lớn, tầng lớp thượng lưu sẽ phát một số thẻ thông hành, cho phép cư dân dưới lòng đất tham gia cùng.

Derek là nhân viên của Bộ Vận Tải, lần này may mắn có được một chiếc. Mỗi tấm thẻ cho phép mang theo một người, vì vậy hắn mới có thể mời Trần Niệm cùng đi lên tầng trên.

Cậu theo sát Derek, hòa vào dòng người, bước vào thang máy khổng lồ dẫn lêи đỉиɦ của tòa tháp.

Đã gần hai năm kể từ lần cuối cùng cậu đặt chân lên đó. Kể từ khi phân hóa thành Omega, Trần Niệm chưa từng trở lại mặt đất thực sự.

Giang Đại không muốn để cậu đi lên trên.

Hồi nhỏ, Trần Niệm từng làm ầm lên đòi được nhìn thấy ánh mặt trời và bầu trời đêm. Nhưng mỗi lần như vậy, Giang Đại luôn dùng cách khác để đánh lạc hướng cậu, nhẹ nhàng cho qua chuyện.

Lâu dần, cậu cũng tự nhận ra vấn đề.

Cậu không phải kẻ ngốc, những vết thương nghiêm trọng trên người Giang Đại, cùng hệ thống an ninh quá mức nghiêm ngặt trong nhà, tất cả đều chỉ về một khả năng, có lẽ ông ấy là một kẻ đang bị truy nã.

Có thể Giang Đại đã vô tình nhặt được cậu trong lúc chạy trốn, nhưng Trần Niệm không bận tâm đến sự thật đó. Cậu chỉ biết rằng Giang Đại đã nuôi nấng cậu, là người thân quan trọng nhất của cậu.

Nếu có chuyện gì xảy ra, cậu chắc chắn sẽ đứng về phía Giang Đại.

Bởi vì, từ trước tới nay cậu vẫn luôn giúp người thân, chứ không giúp kẻ có lý.

"Vui không?" Derek hỏi nhỏ. Trong thang máy đông đúc, hắn và Trần Niệm đứng nép vào một góc, không gian có phần chật chội.

Nhưng điều đó lại càng có lợi cho Derek, vì hắn có thể nhân cơ hội đặt tay lên vai Trần Niệm.

"Ừm." Trần Niệm nở nụ cười với hắn: "Lâu lắm rồi tôi không được lên trên."

Cậu thấp hơn Derek một chút. Khi ngước mặt lên, từ góc nhìn của Alpha, rất dễ nhìn thấy chiếc cổ trắng mịn lộ ra sau cổ áo.

Trên cổ Trần Niệm là một chiếc vòng bảo vệ tuyến thể, trang trí bằng sợi dây xích kim loại mảnh. Khác với các loại vòng y tế thông thường, nó trông giống như một món trang sức đầy ám muội.

Dù sao thì nơi này cũng không phải chỗ để cậu tùy tiện bày trò, thế nên Trần Niệm mặc áo khoác đàng hoàng, cũng không dùng thuốc xịt tạm thời để đổi màu tóc. Mái tóc đen mềm mại, lúc im lặng trông hệt như một đứa trẻ ngoan.

Nhưng ánh mắt màu hổ phách lại ánh lên nét tinh quái, phản chiếu bản chất phản nghịch của Omega.

Derek nhìn mà lòng xao động.

Còn gì thú vị hơn việc khiến một Omega mà mình theo đuổi từ lâu vui vẻ?

Hắn thậm chí đã nghĩ đến viễn cảnh nếu hôm nay mình thể hiện tốt thêm một chút, có khi tối nay, trong bầu không khí thích hợp, hắn có thể dụ dỗ Trần Niệm lên giường và lấy đi lần đầu của cậu.

Ở khu Z, có hẳn vài nhà cái mở cược xem ai có thể lấy được lần đầu tiên của Trần Niệm.

Không ít Alpha tham gia, thậm chí có cả những kẻ đã có gia đình.

Trần Niệm giống như một đóa dạ lan bung nở trong bóng đêm, tỏa ra mùi hương mê hoặc, hấp dẫn đám Alpha lao đến như những con thiêu thân, muốn vùi mình vào cánh hoa, hút lấy mật ngọt.

Nếu thành công, Derek không chỉ có được mỹ nhân, kiếm bộn tiền cược, mà còn trở thành Alpha có thể diện nhất của cả thành phố ngầm.

Đắm chìm trong ảo tưởng "tôi có tất cả", Derek không để ý rằng Trần Niệm đã sớm dời ánh mắt, lặng lẽ quan sát xung quanh.

Thang máy vẫn đều đặn di chuyển, đâm xuyên qua toàn bộ cột tín hiệu, đưa họ lêи đỉиɦ cao hàng nghìn mét.

Con người đã không còn sống trên mặt đất nữa.

Ngàn năm trước, biến đổi khí hậu đột ngột gây ra trận đại hồng thủy, đất liền sạt lở do chuyển động địa chất dữ dội, cả hành tinh bị nhấn chìm trong nước biển.

Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, toàn nhân loại hợp lực, sử dụng công nghệ tiên tiến nhất và mọi tài nguyên còn sót lại để xây dựng sáu siêu máy tính khổng lồ, trở thành cứu tinh cuối cùng.

Những siêu máy tính này được gọi là "tín hiệu". Chúng không ngừng tính toán giải pháp cứu nguy, đồng thời trôi nổi trên mặt biển, lấy chính thân thể khổng lồ của mình làm nơi trú ẩn cho nhân loại.

Suốt hàng ngàn năm, tín hiệu tồn tại trên đại dương, hấp thụ nguyên liệu đặc biệt từ đáy biển để duy trì năng lượng.

Sáu tín hiệu lần lượt mang tên Thần Sa, Tam Thủy, Yên Tinh, Lam Phàn, Tinh Diệp, và Nguyệt Quang, tín hiệu đã suy tàn từ lâu.

Nơi Trần Niệm sinh sống chính là Tín hiệu thứ nhất – "Thần Sa", tại Khu xử lý thông tin số 13. Vì nằm sâu bên trong, không có ánh sáng mặt trời, nên còn được gọi là Thành phố Ngầm.

Tên gọi của các tín hiệu đều lấy cảm hứng từ khoáng vật hoặc đá quý, và kiểu đặt tên này cũng dần trở thành xu hướng trong giới thượng lưu.

Ví dụ điển hình nhất chính là Đại hoàng tử của đế quốc, Shafray Vitaliyevich.

Giống như tên gọi của mình, người Alpha trẻ tuổi ấy chính là viên bảo thạch rực rỡ nhất của đế quốc.

Nhưng chuyện này không liên quan đến Trần Niệm.

So với tìm hiểu bối cảnh xã hội, cậu chỉ muốn nhanh chóng nhìn thấy cảnh thiên nhiên không bị che chắn trên tầng thượng.

Thang máy bắt đầu giảm tốc, cảm giác mất trọng lực khiến cơ thể có chút khó chịu.

Vài phút chờ đợi nữa trôi qua, hành trình đi lên cuối cùng cũng kết thúc.