Khoảnh khắc ánh mắt lạnh như băng ấy chạm vào mình, hứng thú trong lòng Trần Niệm lập tức dâng trào.
Không hổ danh là yến tiệc hoàng gia, chất lượng Alpha ở đây đúng là cao hơn trong thành phố ngầm không biết bao nhiêu lần.
Bước chân Trần Niệm hơi khựng lại, trông như một thiếu niên ngây thơ vô tình lạc vào lãnh địa của người khác. Cậu hơi lúng túng, đôi mày thấp thoáng vẻ bối rối: "Xin lỗi, tôi có làm phiền ngài không?"
"Không sao." Giọng người đàn ông lạnh lùng như chính vẻ ngoài của hắn.
Thiếu niên Omega khoác trên mình bộ lễ phục màu bạch kim, đứng cạnh chiếc đèn cuối cùng của hành lang. Sau lưng cậu là hành lang rực rỡ ánh sáng, phía trước lại là ban công u tối.
Đường ranh giới giữa sáng và tối lướt qua gương mặt cậu, nhưng lại vô cùng mềm mại, khiến màn đêm lạnh lẽo cũng trở nên dịu dàng hơn.
Có lẽ do hơi men, đôi gò má cậu thoáng hồng, tựa như chỉ cần đến gần một chút, sẽ có thể ngửi thấy hương rượu trái cây phảng phất bên bờ môi mềm mại ấy.
Ánh mắt người đàn ông lướt qua gương mặt Trần Niệm, rồi dời đi, quay người nhìn ra xa.
Trần Niệm từng bước tiến về phía ban công, cuối cùng dừng lại bên lan can đá, cách người kia ba mét, lặng lẽ nhìn về đường chân trời mờ ảo.
Hai người cứ thế đứng cạnh nhau, không làm phiền đối phương, cùng ngắm nhìn khung cảnh phía trước. Tiếng ồn ào từ khu vườn bên dưới theo gió đêm truyền đến, nhưng không quá rõ ràng.
Một lát sau, Trần Niệm dường như lấy hết can đảm, quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh, khẽ hỏi: "Ngài cũng thấy bữa tiệc quá ồn ào sao?"
Trên người cậu như có một loại ma lực đặc biệt, khi chủ động bắt chuyện, dù là Alpha lạnh lùng nhất cũng khó có thể thờ ơ.
Người đàn ông chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng: "Những nơi thế này không hợp với tôi."
"Tôi cũng lần đầu tham dự, có hơi không quen." Trần Niệm cười bất đắc dĩ, "May mà trên ban công đủ yên tĩnh, ít ra còn có thể ngắm cảnh."
Nếu có ai đó chứng kiến cảnh tượng này, nhất định sẽ kinh ngạc đến tròn mắt.
Vị nguyên soái Goodes, người bao năm qua đã từ chối vô số lời cầu hôn vậy mà lại đang trò chuyện với một Omega lần đầu gặp mặt!
Mà Omega đó, lại chính là Hoàng tử phi mới ra mắt!
Hai người họ... sao lại ở cùng nhau?
Lúc này, Shafray cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây của đám tiểu thư, thiếu gia.
Bên tai rốt cuộc cũng được yên tĩnh lại, hắn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mùi tin tức tố của quá nhiều Omega trộn lẫn vào nhau khiến khứu giác bị ảnh hưởng, khiến hắn không nhịn được mà day day sống mũi đầy khó chịu.
Bữa tiệc nào cũng vậy, chỉ cần hắn rảnh rỗi một chút, lập tức sẽ có đám Omega đến tuổi kết hôn xúm lại xung quanh.
Con cái của các gia tộc quyền quý không ngừng dùng đủ loại chiêu trò, cố tình phát tán tin tức tố bên cạnh hắn, mong có thể thu hút sự chú ý.
Nhưng Đại hoàng tử lại chẳng mấy quan tâm, bởi lẽ từ đầu đến giờ, ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo Trần Từ, sợ cậu cảm thấy nhàm chán hoặc không quen với không khí nơi này.
Chỉ là... chớp mắt một cái, Trần Từ đã biến mất.
Hắn nhìn về góc phòng nơi Trần Từ vừa ngồi trò chuyện với Quý Chỉ Kỳ, nhưng nơi đó đã không còn ai.
Trước đó, Shafray rời đi là để Trần Từ có thể thoải mái trò chuyện với bạn bè.
Hắn chưa từng xem Trần Từ là tài sản riêng của mình, cũng không nghĩ đến việc kiểm soát tất cả các mối quan hệ xã hội của cậu.
Nhưng tìm khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng Trần Từ đâu, hàng mày Shafray dần nhíu chặt lại.
Lúc này, nhị công chúa Aphro đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn, tò mò hỏi: "Sao thế? Sao lại cau có vậy?"
"Em có thấy Trần Từ đâu không?"
"Ừm... giờ anh nói mới để ý, hình như không thấy thật." Aphro suy nghĩ một chút, rồi đề nghị: "Hay là lên tầng hai tìm thử?"
Shafray gật đầu, một mình đi về phía cầu thang.
So với đại sảnh, tầng hai quả thực yên tĩnh hơn rất nhiều, có lẽ sẽ là nơi Trần Từ muốn ở lại.
Shafray bước dọc hành lang, khi sắp đến gần ban công, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói truyền đến từ phía trước.
"Đúng vậy, có bạn bè vẫn tốt hơn, nếu không giờ này tôi cũng chẳng phải một mình chạy đến đây."
Hắn khựng lại, thậm chí trong thoáng chốc không nhận ra đó là giọng của Trần Từ.
Bình thường, hắn luôn nhìn vào khuôn mặt Trần Từ khi nghe cậu nói chuyện, dù cách nói chuyện có hơi khác biệt nhưng cũng không dễ nhận ra.
Nhưng lúc này, chỉ nghe thấy giọng nói thôi, sự khác biệt vốn không quá lớn kia bỗng nhiên bị phóng đại rõ ràng hơn bao giờ hết.
Bình thường Trần Từ nói chuyện đều như vậy sao?
Không, phải nói là... từ khi nào, giọng điệu của cậu ấy lại thay đổi hoàn toàn thế này?
Trở nên mềm mại hơn, linh động hơn, thậm chí âm cuối còn vương chút nũng nịu không dễ nhận ra.
Shafray còn chưa kịp kinh ngạc, thì một giọng nam trầm thấp khác lại vang lên, khiến hắn càng thêm sửng sốt.
"Đôi khi, tận hưởng sự cô độc cũng là một cách thư giãn không tệ."
Nguyên soái Goodes? Sao hắn lại ở đây trò chuyện với Trần Từ?
Shafray bỗng cảm thấy rối bời.
Khắp toàn bộ Tín hiệu Thần Sa, không ai không biết đến danh tiếng của Goodes. Ngoài việc giữ vị trí cao khi còn rất trẻ, còn có một lý do quan trọng khác...