May mà thái độ hiện tại của Shafray khiến Trần Niệm khá hài lòng, ít nhất hắn cũng không có ý thiên vị người ngoài.
Bước lên bậc thềm, cuối cùng hai người cũng tiến vào đại sảnh yến tiệc. Ánh sáng hoàng hôn dần khuất sau lưng, thay thế vào đó là những đèn chùm pha lê rực rỡ, soi sáng mọi ngóc ngách của đại sảnh xa hoa.
Khung cảnh còn lộng lẫy hơn cả trong phim, Trần Niệm hận không đủ mắt để nhìn hết. Nếu không phải tình cờ gặp lại Trần Từ, có lẽ cả đời này cậu cũng chẳng có cơ hội tận mắt chứng kiến.
Sự xuất hiện của họ ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn trong đại sảnh, nhanh chóng có người tiến lại bắt chuyện.
Hoàng tử phi vốn chưa từng lộ diện nay lại tham dự yến tiệc, đương nhiên Trần Niệm sẽ trở thành tâm điểm bàn tán.
Cậu chẳng buồn nở nụ cười xã giao với những người hoàn toàn xa lạ này, chỉ yên lặng khoác tay Shafray, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Alpha.
Những lời của đám quan chức quý tộc chẳng lọt nổi vào tai Trần Niệm. Cậu buồn chán đảo mắt nhìn quanh, vô tình chạm phải ánh mắt của một người.
Một Alpha tóc nâu, mắt xanh đang cầm ly rượu, đứng bên cạnh bàn không xa, chăm chú quan sát cậu.
Bất ngờ chạm mắt với Trần Niệm, Alpha đó không hề tỏ ra hoảng hốt, ngược lại, hắn lịch thiệp gật đầu, mỉm cười với vị Hoàng tử phi lần đầu tiên gặp mặt này.
Alpha có dáng người cao ráo, đôi mày kiếm sắc sảo, ánh mắt sáng như sao, cả người tỏa ra khí chất lạnh lùng. Hắn vẫn tiếp tục nhìn Trần Niệm, trong đôi mắt xanh biếc là sự tán thưởng đơn thuần dành cho cái đẹp.
Trần Niệm chớp mắt, những năm tháng lăn lộn ở thành phố ngầm đã rèn luyện cậu có phản ứng phù hợp nhất trong mọi tình huống.
Hoàng tử phi khẽ mím môi, nhanh chóng quay đầu đi, siết chặt ống tay áo của Shafray. Bàn tay bên kia vô thức co lại, mỗi một động tác nhỏ đều đang truyền tải một thông điệp...
Cậu đang xấu hổ.
Nhưng Shafray chẳng hề để ý đến chuyện gì đang diễn ra bên cạnh, hắn còn đang trò chuyện với bộ trưởng giao thông.
Trần Niệm khoác tay Shafray, tâm trạng vốn dĩ bình lặng bỗng sôi động hẳn lên.
Trong này có rất nhiều Alpha, đúng không?
Những Alpha lớn lên trong môi trường thượng lưu, xuất thân quyền quý, chắc chắn hơn đám người dưới thành phố ngầm kia không biết bao nhiêu lần.
Shafray là hôn phu của Trần Từ, cậu có thể dùng một số thủ đoạn để trói hắn lại, nhưng không đời nào cậu sẽ ra tay với vị hôn phu của anh trai mình.
Còn những Alpha khác thì sao? Không có gì phải kiêng dè cả.
Bữa tiệc quý tộc này chính là sân chơi hoàn hảo nhất để cậu săn mồi.
"Trần Từ?"
Nghe thấy Shafray gọi mình, Trần Niệm ngước lên. Đại hoàng tử bình thản giới thiệu vị bộ trưởng giao thông đã ngoài năm mươi tuổi với cậu.
Trông Hoàng tử phi có vẻ hơi căng thẳng, cậu nép sát vào Shafray, khẽ mỉm cười, nhìn bộ trưởng với ánh mắt vô hại.
Shafray trò chuyện với bộ trưởng giao thông xong, lập tức có thêm những người khác đến bắt chuyện.
Hắn biết Trần Từ không hứng thú với mấy chuyện này. Cuối cùng cũng có dịp ra ngoài, hắn không muốn để cậu lãng phí thời gian vào những cuộc đối thoại nhàm chán.
Shafray cúi xuống, hạ giọng nói: "Đi dạo một vòng đi, lát nữa tôi sẽ tìm cậu."
Trần Niệm nhẹ nhàng đáp "ừ", buông tay Shafray, lễ phép cúi đầu chào người đối diện, rồi quay người rời khỏi Đại hoàng tử.
Đại sảnh rất rộng, Trần Niệm nhanh chóng đến một góc ít người, cuối cùng cũng có thể tạm thời thả lỏng bản thân.
Alpha vừa nãy chạm mắt với cậu đã không còn đứng ở chỗ cũ nữa. Trần Niệm quét mắt một lượt xung quanh, so với việc tìm một người cụ thể, có thể nói là chọn lựa "con mồi" phù hợp thì đúng hơn.
Dù đã rời khỏi Shafray, thân phận "Hoàng tử phi" của Trần Niệm vẫn khiến cậu trở thành tâm điểm. Mọi cử động của cậu đều lọt vào tầm quan sát của nhiều người.
Cảm giác được hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía mình, Trần Niệm đã quá quen thuộc. Cậu thản nhiên cầm một ly rượu từ khay của phục vụ, những viên đá đặc chế va vào thành ly phát ra âm thanh trong trẻo.
Cậu cụp mắt, nhấp một ngụm, đôi mắt lập tức sáng lên.
Trần Niệm rất thích rượu, chuyện này ở thành phố ngầm không phải là bí mật gì. Bất kể Alpha nào muốn tìm cậu trong quán bar đều phải mua rượu ngon để lấy lòng cậu.
Trần Niệm rất hài lòng với công việc này, không cần tốn tiền mà vẫn được uống rượu hảo hạng, hơn nữa rượu lại ghi nợ trên danh nghĩa cậu, cậu còn được chia hoa hồng không nhỏ.
Nghe thì có vẻ chẳng mấy đạo đức, nhưng chuyện đời vốn dĩ là như vậy, một kẻ tình nguyện chịu thiệt, một kẻ tình nguyện lợi dụng.
Rượu được phục vụ trong yến tiệc hoàng gia chắc chắn không tầm thường. Trần Niệm thầm nghĩ mình đã đến đúng chỗ rồi, chẳng thèm để ý đến những chuyện vụn vặt nữa, chuyên tâm thưởng thức những loại rượu và đồ ăn thượng hạng.
Nhưng cậu chưa được nhàn rỗi bao lâu thì vị khách quý đầu tiên chủ động bắt chuyện với cậu đã xuất hiện.
Người đến là một nữ Alpha, mái tóc bạch kim buộc cao, dung mạo xinh đẹp nhưng không kém phần mạnh mẽ.
Cô có đôi mắt màu violet giống hệt Shafray, sắc thái ấy đặc biệt đến mức Trần Niệm lập tức nhận ra danh tính đối phương...
Nhị công chúa Aphro, em gái của Shafray.