Thậm chí, có người còn khẳng định rằng Hoàng tử phi vốn không tồn tại, con của Nguyên soái Trần Úy đã mất trong trận hỏa hoạn từ lâu, tất cả chỉ là một âm mưu của hoàng thất.
Trần Từ đã thu thập tất cả những lời đồn này lại, đây là một trong số ít thú vui trong cuộc sống buồn tẻ của cậu.
Trần Niệm đọc mà cười đến run người, dung mạo xấu xí? Không có tình cảm? Tin tức tố khó ngửi?
Hừm... Đã có nhiều người quan tâm đến anh trai cậu như vậy, thì tối nay, cậu nhất định phải tặng cho những "tấm lòng nhiệt huyết" ấy một món quà bất ngờ mới được.
Trần Niệm lục tung tủ quần áo của Trần Từ, cuối cùng chọn một bộ lễ phục không quá rườm rà.
Phần lớn trang phục của Trần Từ đều mang gam màu trắng, vàng kim, rất phù hợp với thân phận hoàng gia, cao quý lộng lẫy, nhưng lại chẳng hợp với sở thích của Trần Niệm chút nào.
Cậu ghét cảm giác bị quần áo bao bọc quá nhiều, không chỉ bất tiện khi mặc vào cởi ra, mà còn khó di chuyển.
Sau khi thay đồ xong, Trần Niệm đeo vòng chống cắn vào cổ, rồi dưới sự hộ tống của người hầu, bước ra khỏi Tháp Trắng.
Xe hoàng gia đã đỗ sẵn ngoài cửa, Đại hoàng tử Shafray đích thân mở cửa xe cho cậu. Trần Niệm khẽ nói cảm ơn rồi ngồi vào ghế sau.
Shafray nhanh chóng lên xe từ phía đối diện, ngồi xuống bên cạnh cậu.
Không ai nói gì, xe bắt đầu lăn bánh, hướng về phía cung điện nơi tổ chức yến tiệc.
Trần Niệm nhìn ra ngoài cửa sổ. Gió nhẹ nhàng lướt qua, những tán cây đung đưa lười biếng dưới ánh mặt trời ấm áp buổi chiều. Những tòa nhà vươn cao, tựa như đang ganh đua xem ai có thể chạm đến tầng mây trước tiên.
Sự im lặng này rất giống với Trần Từ thường ngày, nhưng Shafray lại cảm nhận được điều gì đó khác thường. Hắn thấp giọng nói: "Không cần căng thẳng đâu."
Trần Niệm khẽ "ừm" một tiếng. Cậu không hề căng thẳng, mà đang suy nghĩ một vấn đề.
Rốt cuộc có nên tham dự bữa tiệc theo cách của riêng mình không?
Cậu vừa muốn xả giận thay cho Trần Từ, lại vừa muốn thực sự tận hưởng yến tiệc này. Nhưng nếu phải bắt chước hoàn toàn tính cách thật của Trần Từ, thì chẳng thể làm được gì cả.
Nhưng nếu quá đà, có thể sẽ gây rắc rối cho Trần Từ sau này.
Kiểm soát mức độ cho tốt là điều quan trọng nhất.
Chẳng mấy chốc, xe hoàng gia đã dừng trước cung điện. Trần Niệm liếc nhìn, ôi trời, người đến đông thật đấy.
Những quý tộc quen biết nhau vừa bước xuống xe đã vui vẻ chào hỏi, tiếng cười nói vang lên khắp sân. Khi xe hoàng gia đến, ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía đó.
Shafray bước xuống trước, nhưng hắn không vào ngay mà vòng ra phía bên kia, mở cửa xe.
Thế là mọi người nhìn thấy một bóng dáng khác ở hàng ghế sau.
"Đó là..."
"Là Hoàng tử phi!"
"Không thể nào, Hoàng tử phi cũng đến ư? Chẳng phải cậu ấy chưa từng xuất hiện trước công chúng sao?"
Những tiếng xì xào kinh ngạc truyền vào tai Trần Niệm. Cậu khẽ nhướn mày, rồi nhìn ra ngoài xe. Ở đó, Shafray hơi cúi người, chìa tay về phía cậu.
Ồ.
Trần Niệm phối hợp đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, những ngón tay của cậu bị Alpha nhẹ nhàng nắm lấy.
Mượn lực từ Shafray, Trần Niệm bước ra khỏi xe một cách tao nhã nhất có thể. Ánh mặt trời ấm áp buổi chiều chiếu vào đôi mắt hổ phách của cậu, khiến nó càng trở nên rực rỡ.
Khoảnh khắc cậu ngẩng đầu, tất cả tiếng bàn tán đều ngưng bặt.
Không ai ngờ rằng Hoàng tử phi cũng sẽ tham dự bữa tiệc tối nay. Nhìn thấy dáng vẻ thiếu niên trước mắt, trong đầu họ lập tức hiện lên những lời đồn trước đây.
Dung mạo xấu xí, toàn thân đầy sẹo bỏng, không dám gặp người?
Nhưng người đang đứng trước họ lại khoác lên mình bộ lễ phục trắng, vàng lộng lẫy, dáng người thanh mảnh nhưng không hề mong manh yếu ớt.
Mái tóc đen như gỗ mun khẽ chạm vào chân mày, làm nổi bật làn da mịn màng như ngọc. Đôi môi đỏ nhạt khẽ mím thành một đường thẳng, dù không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng đôi mắt lại vô cùng linh động.
... Đẹp đến mức không thể rời mắt!
Trần Niệm nhìn rõ mọi biểu cảm khác nhau trên gương mặt đám đông. Trong lòng cậu khẽ hừ lạnh một tiếng, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ trầm tĩnh như búp bê sứ.
Như thể bị những ánh nhìn thăm dò bốn phương tám hướng làm cho bối rối, cậu nhẹ nhàng rủ mắt xuống, không kiêu ngạo, mà lại toát lên nét ngượng ngùng nào đó.
Tất nhiên Shafray nhận ra phản ứng của những người xung quanh, hắn siết nhẹ tay cậu. Khi buông ra, ngón tay vô tình lướt qua đầu ngón tay của Trần Niệm, cảm nhận được lớp chai mỏng trên da.
Đây là...
Shafray chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, đứng ở cổng quá lâu đã thu hút rất nhiều sự chú ý. Trước nay Trần Từ chưa từng xuất hiện trước công chúng, sự quan sát này có thể khiến cậu ấy căng thẳng.
Phải nhanh chóng đưa cậu ấy vào trong.
Shafray quay người, đúng lúc này, Trần Niệm bước lên một bước, tự nhiên khoác lấy cánh tay hắn.
Dù sao trên danh nghĩa họ cũng là cặp đôi chưa cưới, nên phải thể hiện đúng bổn phận.
Nhưng cách cậu khoác tay lại không đơn giản là một động tác mang tính lễ nghi. Cánh tay cậu luồn qua khuỷu tay Shafray, rồi nhẹ nhàng nắm lấy phần trên của ống tay áo hắn, khiến hai người dường như càng dính chặt vào nhau hơn.
Thực tế, đúng là như vậy.
Cử chỉ này quá mức thân mật, như thể thực sự đang dựa dẫm vào hắn. Toàn thân Shafray lập tức cứng đờ.