Thấy Trần Từ không trả lời, Phó Thiên Hà mặc nhiên cho rằng cậu đã ngầm đồng ý. Hắn rất nghiêm túc an ủi: "Chuyện nợ nần, chỉ cần đừng quá nhiều, không phải vay nặng lãi thì cũng không có vấn đề gì lớn, đừng lo lắng."
Hắn ngừng lại một chút, có phần ngại ngùng nói: "Nếu không phải tôi cũng đang eo hẹp, thật ra có thể giúp cậu một chút. Hay là chờ tuần sau tôi nhận lương, xem có thể trả giúp cậu được không."
Trần Từ á khẩu.
Cậu chắc chắn rằng sự chủ động tiếp cận của Phó Thiên Hà xuất phát từ một loại động cơ mang tính "nhìn thấy sắc nảy lòng tham". Những lời kiểu như "Một Omega xuất sắc như cậu, tin tức tố có thể khiến tất cả Alpha trên thế giới phát cuồng" cậu đã nghe đến phát chán từ các nhà nghiên cứu.
Trần Từ biết rõ lợi thế của mình, dù rằng cậu không mấy bận tâm.
Nhưng Phó Thiên Hà lại tỏ ra rất đơn thuần, chẳng hạn như bây giờ. Hai người mới quen chưa đầy một ngày mà hắn ta đã đề nghị dùng lương của mình để "trả nợ" giúp cậu.
Cũng chính vì sự đơn thuần không hề có hành vi bất kính này mà Trần Từ mới quyết định đi cùng Phó Thiên Hà.
"Không sao, đừng lo về chuyện đó nữa." Trần Từ lảng tránh, chuyển chủ đề: "Anh định đưa tôi đi đâu?"
Phó Thiên Hà sực nhớ ra chính sự — hắn muốn dẫn Trần Từ đi chơi — liền vội vàng cất bước: "Sắp đến rồi."
Gần đây có một tuyến đường sắt đã bị bỏ hoang mấy năm trước do điều chỉnh quy hoạch. Sau đó, nó được cải tạo thành một trò chơi xe mỏ.
Một khu vui chơi nhỏ được xây dựng xoay quanh nó, trở thành một trong những địa điểm náo nhiệt nhất của khu xử lý thông tin số 13.
Phó Thiên Hà mua vé ở cổng, dẫn Trần Từ vào trong.
Đây là một công viên giải trí nằm xen giữa những khu công nghiệp, các trò chơi đều được cải tạo từ những công trình bị bỏ hoang và tận dụng địa hình đặc biệt để xây dựng, tạo nên nét độc đáo riêng.
Trên tầng cao nhất của Thần Sa có rất nhiều công viên lớn hơn, tiêu chuẩn hơn, hiện đại hơn, nhưng Trần Từ chưa từng đến bất kỳ nơi nào trong số đó.
Không ít người lớn dẫn theo trẻ em đến chơi. Dù sống dưới ánh đèn nhân tạo quanh năm không thấy mặt trời, con người vẫn không ngừng theo đuổi niềm vui.
Trò xe mỏ là hạng mục nổi tiếng nhất ở đây, may mà họ đến sớm nên không phải xếp hàng quá lâu.
Trong lúc chờ đợi, Phó Thiên Hà nhắn tin cho ai đó. Sau đó, hắn quay sang Trần Từ nói: "Đợi tôi một lát." Rồi rời khỏi hàng, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Trần Từ kiên nhẫn đứng xếp hàng. Khi sắp đến lượt họ, Phó Thiên Hà vội vã quay lại, trong tay cầm theo hai chiếc mũ bảo hộ.
Hắn đội một chiếc lên đầu Trần Từ, nói: "Phòng ngừa rủi ro, cứ cẩn thận một chút vẫn hơn."
Trần Từ: ?
Cậu chỉnh lại mũ bảo hộ che mất tầm nhìn, thấy Phó Thiên Hà cũng thuần thục đội lên đầu mình rồi cài quai.
"Nơi tôi làm việc chỉ cách đây một hàng rào, vừa nãy nhờ đồng nghiệp ném qua cho."
Hành động khó hiểu này của Phó Thiên Hà khiến Trần Từ không biết phải phản ứng thế nào.
Nếu trò xe mỏ này từng xảy ra sự cố, sao hắn ta còn dám dẫn mình đến đây? Còn nếu chưa từng có chuyện gì, vậy tại sao lại phải đội mũ bảo hộ?
Thôi, đã đội rồi thì cứ để vậy đi. Trần Từ nghiên cứu một chút, tự cài chặt dây mũ.
Thấy cậu cài không đúng, Phó Thiên Hà không trực tiếp đưa tay qua giúp mà hỏi: "Tôi giúp cậu nhé?"
Trần Từ không để hắn đυ.ng vào: "Tôi tự làm được."
Bị từ chối, nhưng Phó Thiên Hà cũng không giận. Hắn chỉ bảo Trần Từ cách chỉnh, rồi nhìn cậu tự điều chỉnh lại cho đúng.
Cuối cùng, cả hai mỗi người một chiếc mũ bảo hộ, ngồi lên xe mỏ.
Giống như hầu hết các tàu lượn siêu tốc, xe mỏ này mỗi hàng có hai ghế. Khi những người khác vẫn đang lên xe, Phó Thiên Hà bỗng nhìn quanh rồi quay sang hỏi Trần Từ, người đang ngồi bên phải hắn: "Mình đổi chỗ được không?"
Chưa đợi Trần Từ thắc mắc, Phó Thiên Hà đã chỉ vào mắt giả của mình, có chút ngại ngùng giải thích: "Tôi không nhìn rõ phía bên phải lắm, nếu cậu ngồi bên trái tôi, có gì xảy ra thì tôi cũng kịp nhìn thấy."
Trần Từ ngẩn ra, rồi gật đầu đồng ý, đổi chỗ với hắn.
Nhân viên kiểm tra dây an toàn, Trần Từ đội mũ bảo hộ, tay nắm chặt thanh kim loại phía trước.
Chẳng bao lâu sau, tiếng động cơ xe mỏ vang lên, xe từ từ lên dốc. Khi đạt đến đỉnh gần như dừng lại, rồi đột ngột tăng tốc lao xuống với tốc độ cực nhanh.
Tiếng hét của những hành khách khác vang vọng không ngớt. Phó Thiên Hà phấn khích nói gì đó với cậu, nhưng Trần Từ không nghe rõ, bên tai chỉ toàn là tiếng gió rít.
Adrenaline bùng nổ chưa từng có, cảm giác này thật kỳ diệu.
Nhịp tim tăng tốc, hơi thở như bị kìm nén. Trần Từ không kìm được mà siết chặt thanh vịn hơn, mím môi không phát ra một tiếng nào, như thể lực cản đang cướp đi quyền kiểm soát cơ thể.
Xe mỏ nghiêng người lao vào đường hầm, áp suất thay đổi đột ngột khiến màng nhĩ ù đặc.
Vài chiếc đèn nhỏ treo trên tường, khoảnh khắc này, Trần Từ mới thực sự nhận ra mình đang ở sâu trong lòng một cỗ máy khổng lồ. Mọi thứ đều rung chuyển, những mảnh vụn rơi lả tả từ trần xuống, va vào mũ bảo hộ.
Mười mấy giây sau, trước mắt lại sáng lên, một khu vực hoàn toàn mới hiện ra trước mặt cậu.