Toàn bộ khu Nam là khu công nghiệp chủ chốt của trung tâm xử lý thông tin số 13. Rất nhiều bộ phận quan trọng được đặt tại đây.
Họ đang đi ngang qua bộ phận vận tải.
Bộ phận vận tải...
Trần Từ liếc nhìn cánh cửa nửa khép phía trước.
Cảm giác như đã nghe thấy ở đâu đó rồi.
Derek đang trò chuyện với đồng nghiệp thì bỗng nhiên khựng lại.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào bóng dáng vừa lướt qua ngoài cửa, cơ thể vốn đang tựa vào container lập tức đứng thẳng dậy.
"Sao thế?" Một đồng nghiệp nhìn theo hướng ánh mắt của hắn ta nhưng không thấy gì cả.
Một người khác vỗ vai Derek: "Cứ như hồn vía để đâu ấy nhỉ? Chẳng phải hôm trước cậu còn nói có chuyện tốt à?"
Derek bực bội phẩy tay: "Đừng nhắc nữa."
"Ồ, người ta không đồng ý hả?" Đám đồng nghiệp lập tức hứng thú.
"Rõ ràng mọi thứ đã sắp xếp đâu vào đấy, còn đưa cậu ấy lên trên rồi, vậy mà quay đi một cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Sau khi về tôi nhắn tin, chỉ nhận được câu trả lời là bận, không có thời gian gặp."
"Biết đâu bị người ở tầng trên cướp mất rồi ấy chứ?" Đám đồng nghiệp cười nhạo: "Xem bộ dạng háo hức của cậu trước đó kìa, còn tưởng phen này cậu thắng chắc rồi."
Cái tên Trần Niệm không ai trong giới là không biết, một Omega làm việc ở hộp đêm, chưa từng né tránh tiếp xúc với Alpha.
Ai cũng biết Trần Niệm duy trì mối quan hệ mập mờ với nhiều người, nhưng chưa từng có ai dám trách móc cậu.
Alpha trong khu này chỉ quan tâm đến một chuyện — làm sao để đánh bại các đối thủ cạnh tranh trước mặt Trần Niệm.
Bọn họ coi việc có thể chiếm được Trần Niệm là một thành tích đáng tự hào để khoe khoang với anh em, và luôn tìm đủ mọi cách để đạt được mục tiêu đó.
Derek càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu.
Lẽ nào Trần Niệm thật sự đã bị người trên đó đưa đi? Nhưng vừa nãy rõ ràng hắn ta trông thấy một bóng người rất giống cậu ấy.
"Tôi ra ngoài một chút." Derek không nói thêm gì, bước nhanh về phía cửa bộ phận vận tải.
"Đợi đã." Trần Từ khẽ gọi Phó Thiên Hà.
Phó Thiên Hà dừng lại, nhìn cậu thiếu niên bên cạnh: "Sao thế?"
Cuối cùng Trần Từ cũng nhớ ra tại sao mình lại cảm thấy quen thuộc.
Bộ phận vận tải, Trần Niệm từng nói rằng cậu ấy được một người bạn trong bộ phận này dùng thẻ thông hành để đưa lên trên.
Người bạn đó còn nhắn tin cho Trần Niệm vào chiều hôm qua.
Trần Từ đã xem qua tin nhắn, rõ ràng quan hệ của hai người không hề đơn giản.
Đó là một trong những "người theo đuổi" của Trần Niệm.
Hơn nữa, dựa vào thái độ của Trần Niệm, người này cùng lắm chỉ là một lớp xe dự phòng.
Trần Từ không muốn đánh giá cách giao tiếp của Trần Niệm, nhưng có một điều chắc chắn, cậu tuyệt đối không thể để bản thân chạm mặt những người theo đuổi của Trần Niệm.
Hôm qua, sáu tên du côn kia đã là một bài học. Nếu gặp phải người có quan hệ thân thiết hơn với Trần Niệm, bất kể là với bản thân cậu hay với Trần Niệm sau này, đều sẽ là một phiền toái không nhỏ.
Tinh thần lực của cậu nhanh chóng tỏa ra, thăm dò tình hình xung quanh, có người đang đi ra từ bộ phận vận tải.
Trần Từ lập tức nép vào phía sau hành lang nhô ra của một tòa nhà gần đó, chỉ còn lại Phó Thiên Hà đứng ngơ ngác tại chỗ.
Hắn quay đầu nhìn lại, trên đường không có nhiều người. Một Alpha tóc vàng vừa bước ra khỏi cửa bộ phận vận tải, đang nhìn về phía này.
Derek phát hiện bóng dáng vừa lướt qua ban nãy đã biến mất, cau mày, giơ tay nhập gì đó vào quang não.
Ngay khoảnh khắc Derek gửi tin nhắn và ngẩng đầu lên, Phó Thiên Hà nghe rất rõ âm báo từ vòng tay của Trần Từ.
Phó Thiên Hà: ???
Trần Từ: ...
Cậu cúi xuống nhìn màn hình, một tin nhắn bật lên.
Mang theo chút giọng điệu bông đùa như đang thăm dò, quả nhiên là người đó.
Phó Thiên Hà quay lại nhìn, thấy Derek không tìm được người, bực bội vò đầu rồi quay vào trong bộ phận vận tải.
Hắn lại liếc sang Trần Từ, thiếu niên vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như mọi khi, bình tĩnh khóa màn hình thiết bị.
Cửu Nguyệt trông có vẻ rất sợ người đó, một Alpha làm việc trong bộ phận vận tải, tức là nhân viên chính phủ.
Tên Alpha kia có lẽ đã nhìn thấy Cửu Nguyệt qua khe cửa, nên mới chạy ra xem xét tình hình, thậm chí còn gửi tin nhắn cho cậu ấy.
Phó Thiên Hà chợt cảm thấy trong lòng có chút phức tạp.
"Hắn ta đi rồi." Hắn nhắc Trần Từ.
"Ừm." Trần Từ nhẹ nhàng đáp, bước ra khỏi chỗ ẩn nấp.
Phó Thiên Hà nhìn cậu, vẻ mặt như thể đã đoán được điều gì đó.
Một Omega, vừa có quan hệ mập mờ với các Alpha khác, vừa đi chơi với hắn, suýt chút nữa còn bị bắt gặp giữa đường.
Hắn sẽ nghĩ theo hướng nào đây?
Trần Từ ngước lên nhìn hắn, thấy Phó Thiên Hà hơi nhíu mày, như thể có điều muốn nói nhưng lại ngập ngừng.
Bầu không khí sững lại vài giây. Trong sự im lặng, Phó Thiên Hà hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hỏi:
"Cậu nợ tiền của hắn à?"
Trần Từ: ...
Cậu nhìn chằm chằm vào Phó Thiên Hà, chắc chắn rằng hắn không hề nói đùa.
Phó Thiên Hà thực sự nghĩ cậu lẩn tránh Derek là vì cậu nợ tiền hắn ta.