Chương 26

Phó Thiên Hà mất một giây mới phản ứng lại, Trần Từ đang đợi hắn.

Hắn vội vàng ngồi xổm xuống, nhặt lấy bộ thực tế ảo, dùng tua vít tháo rời những linh kiện còn có thể sử dụng, rồi bỏ vào bao tải.

Phó Thiên Hà thành thạo buộc chặt miệng bao tải, vác lên vai. Những linh kiện lồi ra khiến bao tải méo mó thành đủ hình dạng góc cạnh, cấn vào vai Alpha.

"Tôi phải mang đồ về trước, cậu muốn đi cùng không? Cũng không xa lắm."

"Được." Trần Từ khẽ đáp, rồi bước theo Phó Thiên Hà. Hai người một trước một sau đi qua khe hẹp giữa núi rác.

Con đường này được người ta giẫm đạp lâu ngày mà thành, toàn là những món đồ nhựa bị giẫm bẹp.

Phó Thiên Hà dùng chân hất những vật có thể làm Trần Từ vấp ngã sang một bên, rồi nhắc nhở:

"Cẩn thận chút."

Vài phút sau, hai người ra khỏi bãi rác. Mùi chua nồng vơi đi đáng kể, cuối cùng Trần Từ cũng có thể hít thở dễ dàng hơn.

Phó Thiên Hà dẫn Trần Từ rẽ trái rẽ phải, xuống dốc, rồi đến một vùng trũng có nhiều mái lều thấp.

Trước kia nơi này là bể làm mát, bị bỏ hoang sau lần cải tạo thứ mười ba của Thần Sa cách đây năm năm, rồi nhanh chóng trở thành chỗ ở của những người vô gia cư.

Rất nhiều người nhặt phế liệu sống ở đây, cảnh tượng họ đeo bao tải lớn ra vào đã quá quen thuộc.

Phó Thiên Hà rẽ vào một góc, thành thạo chào hỏi ông lão gầy gò đang ngồi nghe radio.

Sau đó, hắn đi thêm vài bước, vén tấm rèm chống thấm dày nặng, nghiêng người nói với Trần Từ: "Chính là đây."

Trần Từ cúi đầu, chui qua tấm rèm mà Phó Thiên Hà đang giữ.

Đập vào mắt cậu là một chiếc máy công cụ khổng lồ đặt giữa khoảng trống, xung quanh bày đầy linh kiện rời rạc.

Mấy thùng dầu máy xếp trong góc, trên kệ chất đầy dụng cụ cơ điện. Những bó dây điện sặc sỡ đủ màu được cuộn lại to bằng bắp tay, kéo dọc từ chân tường ra ngoài.

Phó Thiên Hà theo sát vào trong, đặt bao tải dựa vào tường, ngượng ngùng xoa tay: "Có hơi bừa bộn, mong cậu đừng để ý."

Hắn nhanh chóng ôm đống quần áo trên ghế sô pha sang một bên, dọn ra chỗ trống, rồi vội vàng bước vào căn phòng khác sau tấm rèm chống thấm, lấy một tấm vải sạch ra, cẩn thận trải lên chiếc ghế sô pha cũ.

"Ngồi nghỉ một lát đi."

Tấm vải rất sạch, Trần Từ ngồi xuống, kéo khẩu trang xuống để lộ mũi và miệng, chăm chú quan sát nơi ở của Phó Thiên Hà.

Trên máy công cụ có một món đồ còn đang làm dở, chip và bảng mạch lộ ra ngoài, mùi dầu máy rất nặng.

Ngoài ra, còn có một mùi hương nhè nhẹ của gỗ hổ phách.

Không lâu sau, Phó Thiên Hà từ phòng trong bước ra, cầm theo bình xịt che phủ pheromone Alpha, xịt một lượt khắp các góc phòng.

Hương gỗ hổ phách tan biến, thay vào đó là mùi bạc hà mát lạnh của thuốc che phủ.

Sau khi chắc chắn pheromone của mình đã hoàn toàn biến mất, Phó Thiên Hà mới rót một cốc nước, đặt xuống bên cạnh Trần Từ: "Cốc mới rửa đấy."

Trần Từ nhận lấy, hai tay nâng cốc giữ nhiệt cũ kỹ đã tróc sơn, cúi đầu nhìn mặt nước, nhẹ nhàng ngửi thử, có mùi thuốc khử trùng.

Hẳn là do chất lượng nước ở thành phố ngầm có vấn đề. Nước trong đường ống nhà Trần Niệm cũng có mùi, nhưng nhà cậu có máy lọc nước riêng, đều được lọc sạch trước khi uống.

Rõ ràng, Phó Thiên Hà không giàu có.

Trần Từ vốn nghĩ người này đãi cậu ăn, còn định trả tiền đưa cậu về, hẳn là phải có ít tiền tiết kiệm.

Không ngờ đến đây mới biết tình hình kinh tế của Phó Thiên Hà còn chẳng bằng Trần Niệm.

Đến bản thân còn chẳng có bao nhiêu tiền mà vẫn mời cậu ăn cơm sao...

Trần Từ nói thẳng: "Anh là người nhặt phế liệu à?"

"Không, ban ngày tôi làm cơ khí ở khu Nam, tan làm thì nhặt ít linh kiện về để tự chế đồ." Phó Thiên Hà gãi đầu, nói: "Tôi là công nhân chính quy, nhặt đồ phế liệu chỉ là sở thích thôi, sở thích ấy."

Trần Từ khẽ "ồ" một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Phó Thiên Hà hỏi cậu: "Sao cậu lại đến đây?"

Trần Từ đáp: "Rảnh rỗi không có gì làm, ra ngoài dạo một chút."

"Chỗ này không phải là nơi thích hợp để dạo phố đâu." Đương nhiên Phó Thiên Hà không nghĩ Trần Từ cố ý đến tìm mình, nhưng cuộc gặp gỡ bất ngờ này khiến hắn vui vẻ hẳn lên. Xem ra, bọn họ cũng có duyên phết.

Phó Thiên Hà lấy thiết bị liên lạc ra: "Tôi nhớ mang máng là trưa nay cậu đã đồng ý với tôi một chuyện."

Trần Từ: "..."

Lúc đó, Phó Thiên Hà muốn xin số liên lạc của cậu. Nhưng vì đang giả làm Trần Niệm, Trần Từ không muốn tạo quá nhiều mối quan hệ, tránh sau này lại thêm phiền phức, nên không trực tiếp đồng ý.

Mà chỉ nói, nếu sau này hai người có cơ hội gặp lại, thì sẽ trao đổi thông tin liên lạc.

Trần Từ nghĩ, thành phố ngầm lớn như vậy, mà cậu chỉ ở đây có năm ngày, khả năng gặp lại gần như bằng không.

Không ngờ một chuyện hiếm hoi như thế lại thực sự xảy ra.

Trần Từ im lặng, đây là chiêu cậu thường dùng. Từ nhỏ, cậu đã quen dùng sự im lặng để đối phó với những chuyện mình không muốn làm. Người khác đều tự hiểu đó chính là lời từ chối.