Hai mắt Trần Niệm sáng rực. Trong ấn tượng của cậu, tiệc tùng giới thượng lưu chính là biểu tượng của xa hoa trụy lạc.
Đương nhiên cậu muốn đi, nhưng lại không hề để lộ vẻ háo hức, mà chỉ nghiêng đầu hỏi Shafray: "Tôi có thể tham dự không?"
Trần Từ gần như chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng, đừng nói đến tiệc tùng. Ngoại trừ đám người hầu thân cận bên cạnh, số người từng tận mắt nhìn thấy cậu chắc cũng không quá mười ngón tay.
Khi mới đọc nhật ký của Trần Từ, Trần Niệm đã không nhịn được mà thầm nghĩ: Đây đâu phải nuôi trong nhà, rõ ràng là bị nhốt mà!
Shafray nói: "Đương nhiên là được, nếu sức khỏe cậu không có vấn đề gì, tối mai tôi sẽ đến đón."
Trần Niệm gật đầu, vẫn không nói gì, nhưng dường như tâm trạng đã vui hơn một chút.
Shafray thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Trần Niệm đi dạo quanh cả khu vườn. Hoa nở rộ khắp nơi, vươn tới ngay bên tay cậu. Khu vườn sau rộng lớn, cậu vừa đi vừa nghịch một lúc cũng hơi mệt, mà trời cũng đã khuya, có thể về được rồi.
Chuyến đi này khiến cậu rất hài lòng. Cậu đã thấy vô số thứ mới mẻ, những quy tắc nghiêm ngặt ràng buộc Trần Từ không hề ngăn cản được bước chân cậu.
Chẳng qua là anh trai cậu quá mỏng manh, ngại không dám để Shafray đi cùng thôi. Chứ người này rõ ràng rất dễ sai khiến mà!
"Tối mai tôi đến đón cậu." Shafray tiễn cậu đến cửa Tháp Trắng. "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon." Trần Niệm vui vẻ, theo phản xạ mà nheo mắt cười. Nhưng ngay sau đó cậu sực nhớ ra Trần Từ từng dặn phải kiểm soát cảm xúc, bèn vội vàng đè khóe môi xuống.
Trong mắt Shafray, cảnh tượng này lại giống như một thiếu niên muốn đáp lại nhưng không biết cách thể hiện.
Hắn khẽ thở dài trong lòng, nhìn Trần Niệm được người hầu hộ tống vào đại sảnh rồi mới xoay người rời đi.
Xe riêng đã chờ sẵn ở bên cạnh, Shafray lên xe, thả lỏng toàn thân, tựa vào ghế.
Giờ mà về, có khi vẫn kịp tham gia trận chiến công hội.
Hắn nghĩ bâng quơ, nhưng hương hoa dạ lan vẫn vương vấn, hòa cùng hình ảnh thiếu niên cúi người tìm kiếm gì đó trong bụi cây, mãi không thể xóa khỏi tâm trí hắn.
Hắn đã quen biết Trần Từ nhiều năm, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt cậu sáng rực đến vậy.
Có chút kỳ lạ, nhưng hắn chưa kịp nghĩ sâu thì túi áo bỗng dưng động đậy.
Shafray đưa tay sờ thử, đầu ngón tay chạm phải thứ gì đó mềm mềm, ươn ướt?
Cả người hắn lập tức trở nên cứng ngắc.
Vài giây sau, hắn lấy từ trong túi áo ra một con ếch.
Chính là con ếch mà Trần Niệm đã đặt tên là "Ột ột".
Shafray: "..."
Hoàng tử và ếch nhìn nhau trân trối.
Con ếch há miệng, vươn chiếc lưỡi dài đàn hồi, "chát" một tiếng, đánh ngay vào sống mũi cao thẳng của Đại hoàng tử Shafray.
...
Trần Từ đã lang thang bên ngoài suốt ba tiếng đồng hồ.
Trước khi đi, cậu đã nấu sẵn bữa tối. Giang Đại ngửi thấy mùi thơm liền bước ra, còn tưởng mình nhìn nhầm.
Thử ăn vài miếng, ông lập tức khen ngợi không dứt, còn tò mò hỏi sao bỗng dưng lại nấu ngon thế.
Trần Từ chỉ đáp là làm theo công thức. Để tránh bị phát hiện, cậu còn cố tình dùng nguyên liệu đơn giản nhất để chế biến. Điều này đủ để thấy Trần Niệm nấu ăn dở tệ đến mức nào.
Sau bữa tối, cậu ra ngoài. Nhưng chưa được bao lâu, cậu đã nhận ra có quá nhiều người quen biết Trần Niệm.
Từ lúc cậu bước chân ra khỏi nhà, những ánh mắt bám theo cậu chưa từng rời khỏi.
Có những ánh nhìn trần trụi, khıêυ khí©h, ghen ghét, oán hận, khinh miệt, miệt thị... đủ loại thái độ từ vô số người khác nhau.
Cậu không dám nán lại khu vực này lâu. May mà trước khi ra ngoài, cậu nhận được tin nhắn từ ngân hàng báo lương tháng này của Trần Niệm đã về. Số dư trong tài khoản của cậu không còn là con số đáng thương 0.11 tinh tệ nữa.
Giờ thì cậu có tiền để gọi xe rồi.
Trần Từ biết cách sử dụng phương tiện giao thông trong thành phố ngầm, chính Alpha xa lạ đã dạy cậu điều đó.
Cậu lên xe, đi đến khu vực phía Đông của Khu Xử Lý Thông Tin số 13. Theo dữ liệu trên thiết bị quang não của Trần Niệm, cậu phát hiện phạm vi hoạt động của em trai chủ yếu là ở khu Tây, rất có thể là nơi làm việc.
Vậy thì khu Đông chắc sẽ có ít người nhận ra cậu hơn.
Sách viết rằng, ở những nơi hỗn loạn như thành phố ngầm, ra ngoài vào buổi tối là vô cùng nguy hiểm. Nhưng ở đây, trời lúc nào cũng là ban đêm.
Cậu xuống xe ở một bến bất kỳ trong khu Tây, đồng thời tra cứu bản đồ và tình hình phát triển của Khu Xử Lý Thông Tin số 13. Khu vực này nằm giữa hai bộ xử lý thông tin khổng lồ, được lấp đầy bởi vô số đường ống và dây dẫn. Dựa vào đó, con người đã xây dựng nên một thành phố.
Cậu men theo đường phố mà đi, không có đích đến cụ thể, chỉ đơn giản là quan sát mọi thứ diễn ra xung quanh.
Chưa bao giờ cậu đi xuyên qua một đám đông như thế này.