Trên đời này có quá nhiều loại côn trùng, mà nhiều loài lại có vẻ ngoài na ná nhau. Dĩ nhiên, có lúc Shafray cũng không trả lời được.
Nhưng may mắn là hắn luôn mang theo trợ lý AI bên mình. AI sẽ tự động nhận diện, sau đó thông qua tai nghe nói cho hắn biết tên. Còn hắn chỉ cần lặp lại nguyên văn cho Trần Niệm nghe là được.
Trần Niệm tỏ ra vô cùng hài lòng. Shafray đúng là hiểu biết nhiều thật, may mà đã gọi hắn ra ngoài.
Hai người vừa đi vừa dừng, cuối cùng cũng đến được hồ nước. Nước trong hồ nhân tạo trong veo, dòng suối nhỏ dẫn từ đây chảy ngang qua khu vườn hoàng gia. Những chú vịt trắng của nhị công chúa cũng được nuôi ở nơi này.
Trần Niệm còn bắt được một con ếch trên bãi cỏ ven hồ. Cậu lật ngửa bụng con ếch ra, giơ lên trước mặt Shafray rồi hỏi: "Cái này có ăn được không?"
"…Có."
"Biết đâu ngày mai tôi lại thấy con Ột Ột đáng thương này trên bàn ăn thì sao." Trần Niệm chọc chọc vào cái bụng trắng phệ của con ếch.
Ột ột? Shafray ngẩn người mất vài giây. Nửa phút sau, hắn mới nhận ra đó là cái tên mà Trần Niệm đặt cho con ếch.
Trong lúc Shafray còn đang đờ ra, Trần Niệm đã tìm được mục tiêu mới. Trước khi cậu kịp vươn tay bắt con rết, Shafray đã nhanh chóng ngăn lại.
Hắn thật sự không ngờ Trần Niệm lại gan đến thế. Bắt ếch bằng tay không thì đã đành, ngay cả rết cũng dám chộp, hoàn toàn vượt xa nhận thức của hắn về Omega.
Nếu Trần Niệm biết hắn đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ bật cười. Lớn lên ở thành phố ngầm, số chuột và gián mà cậu từng gϊếŧ còn đếm không xuể.
Một con ếch nhỏ bé chẳng đáng gì so với đám đó, thậm chí trông còn ưa nhìn hơn nhiều.
Sau khi nán lại bên hồ một lát, Trần Niệm tiếp tục đi về phía sau khu vườn. Đó là một sân trống, thường được dùng làm nơi uống trà vào những buổi tụ họp.
Trong sân trồng nhiều loại cây cảnh, hương hoa thoang thoảng trong gió chính là từ đây bay ra. Chẳng mấy chốc, Trần Niệm đã bị đài phun nước thu hút sự chú ý.
Thấy cậu đang chăm chú nghiên cứu đài phun nước, Shafray tranh thủ mở thiết bị liên lạc, không ngoài dự đoán, hắn ngay lập tức nhận được một loạt tin nhắn oanh tạc.
Bạch cấp chọc Anh Đào: "Người anh em! Ông đang ở đâu thế?!"
Bạch cấp chọc Anh Đào: "Đã nói là hôm nay sẽ đánh công hội mà? Sắp đến giờ rồi, sao ông mất hút luôn vậy?"
Bạch cấp chọc Anh Đào: "Không phải chứ, trốn thật đấy hả???"
Bạch cấp chọc Anh Đào: "... Thôi được rồi, đại lão bận rộn, nếu thấy tin nhắn thì báo tôi một tiếng nhé. Tôi đi chuẩn bị trước đây."
Tin nhắn cuối cùng được gửi cách đây mười lăm phút, Shafray vội vàng trả lời: "Xin lỗi, tôi có việc gấp phải ra ngoài, giờ vẫn chưa về, chắc tối nay không về kịp rồi."
Bạch cấp chọc Anh Đào: "Đệch, ông không tới thật à? Thế thì bọn tôi toang mất!"
Shafray lại càng thêm áy náy: "Chuyện khá quan trọng. Tôi vốn đã sắp xếp thời gian trước, không ngờ lại phát sinh chuyện ngoài dự tính."
Bạch cấp chọc Anh Đào: "Ừ ừ, việc đột xuất, anh em tôi hiểu mà. Không sao đâu, ông cứ làm việc của ông đi. Bọn tôi sẽ cố cầm cự một chút, cùng lắm là khổ một chút, không cần để ý đến sống chết của đồng đội đâu."
Cuối tin nhắn còn kèm theo một icon đáng thương vô cùng.
Giọng điệu y như một người vừa bị kẻ phụ bạc tàn nhẫn ruồng bỏ, thậm chí oán khí còn như sắp tràn ra khỏi màn hình ảo.
Thực ra, Shafray vốn đã có kế hoạch cho tối nay.
Điện Huyễn Thần Quốc là tựa game hot nhất những năm gần đây. Hắn đã chơi từ năm mười lăm tuổi, đến nay đã được chín năm.
Bạch cấp chọc Anh Đào là một trong những người bạn đầu tiên hắn quen trong game. Cả hai cùng nhau lập hội, từng bước phát triển để trở thành một trong những bang hội mạnh nhất Điện Huyễn Thần Quốc, tầm ảnh hưởng đủ để xứng đáng với khoảng thời gian quý báu và tiền bạc mà Đại hoàng tử đã đầu tư.
Trò chơi này mô phỏng một thế giới hoàn hảo trước thảm họa đại hồng thủy. Cả công hội mấy trăm người đã chuẩn bị gần nửa tháng cho trận chiến tái chiếm Tân Tây Bá Lợi Á. Shafray cũng đã thu xếp mọi việc, dành cả buổi tối để tham chiến.
Thế nhưng, ngay khi vừa định vào game, hắn đã nhận được cuộc gọi từ Trần Từ.
Một bên là trận công thành đã chuẩn bị từ lâu.
Một bên là lời nhờ vả hiếm hoi của Trần Từ, muốn được ra ngoài.
Shafray cân nhắc trong giây lát, cuối cùng vẫn chọn vế sau. Dù gì, cuộc sống thực vẫn quan trọng hơn. Trần Từ hiếm khi chủ động yêu cầu, nếu giúp được thì hắn sẵn sàng giúp.
Vì thất hứa, lại còn bùng hẳn mấy trăm người trong công hội, Shafray nghiêm túc nhắn tin xin lỗi Bạch cấp chọc Anh Đào.
Tuy bị cằn nhằn một hồi, nhưng thực ra Bạch cấp chọc Anh Đào cũng không trách hắn.
Chơi chung ngần ấy năm, hai người quá hiểu nhau. Băng Triệt Mại Lưu không phải kiểu người thích bùng kèo, nếu nói có việc gấp, thì chắc chắn là rất quan trọng.
Hơn nữa, Bạch Cấp chọc Anh Đào là hội trưởng nắm giữ toàn bộ tài chính của công hội. Ai mà biết chừng sau này có thể nhân cơ hội này moi thêm ít tiền từ Băng Triệt Mại Lưu, bổ sung vào quỹ bang hội.